Phùng Uyển đờ ra một lúc mới tỉnh táo lại, nàng khẽ kêu một tiếng, đưa tay che dấu răng, vẻ mặt đau khổ chuẩn bị cầu trợ Vệ Tử Dương, nhìn thấy dáng vẻ của chàng, lại đành ngậm chặt môi.
Đúng lúc này bên ngoài có tiếng người truyền tới, "Lang quân có ở đây không? Một người tên Triệu Tuấn bảo có chuyện quan trọng cần tìm."
Triệu Tuấn?
Vệ Tử Dương nhìn chằm chằm Phùng Uyển, cười lạnh nói: "Phu chủ nàng cũng xem trọng nàng thật."
Chàng dắt tay nàng, nói: "Đi, qua gặp y đi."
Phùng Uyển bị kéo mà lảo đảo mấy bước, thấy chàng càng bước càng nhanh thì hoảng hốt, nàng lắp bắp nói: "Tiểu lang."
"Hửm?" Vệ Tử Dương quay đầu lại, híp mắt nhìn nàng.
Phùng Uyển lập tức sửa cách gọi, "Lang quân, có thể cho ta rửa mặt trước, một lúc sau ra gặp phu chủ có được không?"
Nàng mở to đôi mắt đẹp đẽ long lanh, tay phải che dấu răng, vẻ mặt buồn khổ.
Vệ Tử Dương liếc mắt, chàng kéo tay nàng ra, trên gương mặt trắng noãn của Phùng Uyển hiện rõ dấu răng. Chàng vươn ngón giữa chạm lên dấu răng, hờ hững nói: "Nàng xấu như thế, ai thèm đụng vào nàng? Gặp phu chủ của nàng thì bảo là bị va phải."
Va phải cái gì mà có dấu răng chứ?
Phùng Uyển tức vô cùng, nàng nhìn chằm chằm Vệ Tử Dương, không nhịn được đành dịu giọng đáp: "Được, ta nói với phu chủ, ta bị chó cắn."
Lời này tức là mắng Vệ Tử Dương là chó.
Mắt Vệ Tử Dương trở nên u ám, chàng quan sát Phùng Uyển một lúc lâu, cười lộ hàm răng trắng như tuyết, nói: "Khá lắm phụ nhân, mắng người cũng lịch sự như thế." Phụ nhân trước mắt này thanh tĩnh như mặt hồ, đôi mắt đẹp như ánh sao kia vô cùng trong suốt, cứ như nàng có thể nhìn thấu thế sự chuyển vần, cứ như nàng vốn đã quen với mưa to gió lớn.
Ánh mắt như thế, vẻ mặt như thế, mỗi khi Vệ Tử Dương nhìn thấy, đều kích động muốn đích thân phá hủy, muốn đập cho tan nát.
Đáng tiếc, nàng không bao giờ sợ hãi, chỉ kinh ngạc, có hành động gì đó thì cũng chỉ chớp mắt một cái mà thôi.
Vệ Tử Dương yên lặng một lúc, mắt liếc nàng, túm mạnh lấy cổ tay nàng, nói với giọng ngang ngược: "Không cho rửa mặt."
Phùng Uyển bị kéo đi vậy thì vô cùng khó xử, lắp bắp nói: "Nhưng, nhưng…."
"Không có nhưng nhị gì hết." Vệ Tử Dương nói: "Dù sao phu chủ của nàng cũng nhịn giỏi lắm mà."
Nhắc tới Triệu Tuấn, giọng nói của chàng tỏ ý xem thường. Đúng vậy, tính cách của Triệu Tuấn khác hẳn chàng, chàng xem thường Triệu Tuấn cũng phải thôi.
Vệ Tử Dương kéo Phùng Uyển đến sảnh đường. Vừa vào, chàng liền trở nên ưu nhã. Dưới ánh mắt trợn tròn của Phùng Uyển, Vệ Tử Dương được tỳ nữ hầu hạ thay một chiếc áo bào màu tím nhạt, mỏng như cánh ve, có thêu cảnh trăm loài chim đang vui đùa.
Chàng chậm rãi đến chỗ sập, khom gối nằm nghiêng lên.
Chàng vừa đặt người xuống, mấy tỳ nữ đã lập tức tiến lên, một người quỳ gối sau lưng chàng, chải mái tóc đen dài đến tận eo của chàng, một người đấm bóp bắp chân cho chàng, một người ngồi cạnh bóc vỏ nho, cẩn thận đút tới bên môi chàng.
Cứ như vậy, thiếu niên mang vẻ tàn nhẫn, còn chấp chứa nét ngây thơ vừa nãy, chỉ trong chớp mắt đã biến thành một công tử phú quý.
Vệ Tử Dương chậm rãi ăn một quả nho, nghiêng mắt nhìn Phùng Uyển đang ngơ ngác nhìn mình, mắt phượng hẹp dài yêu mị mang ánh đỏ như lưu lyhíp lại, chàng cất giọng khàn khàn, lười biếng nói: "Khanh khanh, nàng chảy nước bọt kìa."
Phùng Uyển hết hồn đang định lấy tay áo lau đi, lập tức phản ứng lại. Vệ Tử Dương đã vui vẻ cười ha ha.
Vừa rồi, Phùng Uyển quả là đã nhìn đến ngây người.
Cho đến nay, nàng đã từng nhìn thấy chàng chật vật vô cùng, thấy chàng ngang ngược vô lễ, thấy chàng đa tình hài hước. Nhưng đây là lần đầu tiên nàng thấy chàng ưu nhã cao quý như thế, cứ như một người được trời cao ưu ái.
Nàng chưa bao giờ biết, một người chỉ cần thay một bộ quần áo, đổi nét mặt đã có thể biến thành loại người khác.
Nàng thật sự không thể tin được, một thiếu niên từng là một tên ăn mày lại có một ngày có được phong độ như thế, cứ như sinh ra đã ưu nhã cao quý như thế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!