Chương 32: Trương Vũ

Triệu Tuấn vừa đi, Phất nhi đã nhón bước chạy đến, ả nhìn bóng lưng của Triệu Tuấn, quay sang hỏi Phùng Uyển: "Phu nhân, làm thế nào đây?" Ả tỏ vẻ không yên, gương mặt gầy yếu tái nhợt cũng tràn đầy vẻ lo lắng.

Phùng Uyển quay đầu lại.

Lúc này nàng mới phát hiện, mấy người hầu ở đây đều nhìn nàng, ánh mắt vừa mang vẻ bất an, vừa ẩn hiện sự khinh thị.

Liếc nhìn bọn họ, Phùng Uyển mới nói: "Lời lang chủ đã nghe chưa? Đi dọn mấy gian phòng đi."

"Dạ."

Bọn họ vừa đi vừa liếc mắt nhìn, Phất nhi hỏi: "Phu nhân, người mới cho ai hầu hạ?"

Phùng Uyển trầm ngâm, nàng nhìn Mi nương, thấy mặt nàng ta không vui, liền thu hồi lời nói sẽ cho người mới và Mi nương cùng dùng chung người hầu, nói: "Sắp xếp cho nàng ta ở bên cạnh lang chủ."

"Phu nhân, như vậy không ổn."

Mi nương vội xông lên, nàng ta nhìn Phùng Uyển, luôn miệng nói: "Phu nhân, không thể được."

"Hửm?" Phùng Uyển trầm ngâm: "Chỉ có ba tỳ nữ, làm thế nào đây?"

"Vậy để nàng ở cùng ta." Mi ương cắn răng van xin: "Phu nhân, người để nàng ta ở cùng ta đi."

Phùng Uyển mỉm cười, đây cũng là điều nàng muốn, sau này có chuyện gì cũng không thể gây phiền toái cho nàng. Kiếp trước nàng hạ lệnh trực tiếp, quả thật có sinh ra vài chuyện buồn bực.

Phùng Uyển gật đầu, thở dài nói: "Cũng được."

Thấy nàng đồng ý, Mi nương mang vẻ mặt không biết khóc hay cười.

Không để ý đến vẻ mặt đau khổ của Mi nương, Phùng Uyển xoay người, nói với Phất nhi: "Mĩ nhân điện hạ đưa đến chắc là sắp tới rồi, ngươi thay ta nghênh đón đi."

Lần đầu tiên Phất nhi được trọng dụng, vội cúi người, vừa định đáp lời lại dừng một chút, nói ấp a ấp úng: "Nhưng phu nhân, lang chủ nói muốn người…."

Phùng Uyển mỉm cười xen ngang lời ả: "Chỉ là một thị thiếp, ta đường đường là phu nhân, sao lại phải đi nghênh đón? Dẫn nàng ta đến gặp ta đi."

"Dạ."

Nhìn Phùng Uyển xoay người rời đi, Mi nương cắn môi, do dự một lúc rồi cất bước đuổi theo nàng.

Đi đến phía sau Phùng Uyển, Mi nương khẽ nói: "Phu nhân, người, người không sao chứ?" Nàng ta cắn môi, lời nói hơi loạn: "Phu nhân không buồn sao?"

Phùng Uyển quay đầu: "Tại sao ta phải buồn?"

Mi nương ngẩn ra, nàng ta ngẩng đầu nhìn Phùng Uyển, một lúc lâu mới ấp a ấp úng nói: "Người mới đến, tất nhiên sẽ tranh giành sự sủng ái của phu chủ. Phu nhân đến giờ còn chưa có mang, còn tiếp tục như thế, có lẽ sẽ không tốt?"

Không hổ là người xuất thân từ hồng lâu, nói gần nói xa đều tỏ vẻ như đang nghĩ cho Phùng Uyển.

Nhìn Mi nương đang vội kéo đồng minh trước mắt, Phùng Uyển rũ mắt, nhẹ giọng nhắc nhở: "Mấy hôm nữa Quyên nhi sẽ đến."

Sắc mặt Mi Nương càng tái nhợt.

Phùng Uyển xoay người, khẽ nói: "Nghe nói mỹ nhân Ngũ điện hạ ban tặng là một người có gia thế."

Nàng không nói nữa, đi vào phòng ngồi.

Nằm nghiêng trên sập, Phùng Uyển nhấp một ngụm rượu, vị rượu ngòn ngọt chậm rãi thấm ướt môi nàng. Trong chốc lát, cả người nàng đã ấm nóng hẳn lên.

Có vài tiếng bước chân truyền đến.

Giọng nói Phất nhi truyền vào từ bên ngoài. "Cầu kiến phu nhân."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!