Chương 31: Bất mãn

Ngũ điện hạ Trần thị không kiềm được nhìn Phùng Vân, thầm nghĩ: Nữ nhân này đúng là thích gây chuyện, mới lên làm mỹ nhân đã đến quậy phá quý phủ của ta.

Y vừa đi vừa liếc nhìn thê tử, lạnh lùng nói: "Nửa tháng này nàng an phận sống trong phủ, không được đi bất cứ đâu, có nghe không?"

"Dạ."

"Triệu phu nhân." Ngũ điện hạ chuyển sang Phùng Uyển, gương mặt tươi cười, "Mời."

Y đưa tay tỏ ý mới, Phùng Uyển cúi cúi người, khẽ cất bước đi theo.

Ngũ điện hạ đánh giá cử chỉ ung dung của nàng, vừa đi vừa cười, nói: "Phu nhân cử chỉ ung dung, dường như rất tinh thông Hán lễ?"

Phùng Uyển lắc đầu, Ngũ điện hạ lại nói: "Hán lễ quả thật rất tốt, lễ chế của Nho gia có thể cảm hóa thiên hạ. Phu nhân nếu rảnh rỗi, xin hãy lui tới nhiều một chút, để ấy nữ nhân trong phủ ta cũng học hỏi được ít nhiều phong thái của phu nhân."

Ngũ điện hạ vừa nói xong, một phụ tá gật đầu, nói: "Điện hạ nói không sai, lễ chế của Nho gia có thể làm cho thần tử tuân theo bổn phận, phụ nhân tuân theo nữ tắc, thứ dân trở nên ôn lương. Sau này, còn phải mời mấy nhà Nho tới lập quy định về lễ nghĩa mới được."

Họ lại bắt đầu nói đến chính trị rồi.

Phùng Uyển vội vàng lùi về sau hai bước, nàng kín đáo quay đầu nhìn thoáng qua, thầm nghĩ: Vừa nãy khi nhìn ta, ánh mắt từ mấy vị phi tần của Ngũ điện hạ tuy có phần xấu hổ nhưng lại không mang vẻ thù hằn mấy. Người thù hằn nàng nhất chắc chỉ có mỗi Phùng Vân.

Nghĩ đến đây, tâm trạng của nàng bình tĩnh trở lại.

Đúng lúc này, nàng lại nghe thấy một tiếng thở dài.

Phùng Uyển ngẩng đầu lên. Người thở dài chính là Triệu Tuấn, y buồn bã hỏi: "Uyển nương, người vừa rồi nhằm vào nàng là Tứ cô tử sao?"

Phùng Uyển khẽ nói: "Thiếp cũng vừa mới biết."

Triệu Tuấn lại thở dài lầm bầm, "Làm ta còn vui mừng mấy ngày, cho rằng nàng ta lên làm mỹ nhân, sẽ trở thành một cánh tay đắc lực. Nào ngờ chỉ trong chớp mắt, nàng ta đã đắc tội với Ngũ điện hạ."

Nói đến đây, y liếc nhìn Phùng Uyển, trách móc: "Uyển nương, vừa rồi nàng nên ôn hòa một chút."

Giọng nói của y nghiêm túc, dường như không nhịn được, "Nàng là phụ nhân, sao lại có tính cách như vậy? Nếu không phải vừa rồi nàng cứng rắn như thế, Tứ cô tử cũng không đắc tội với Ngũ điện hạ."

Lại bị trách móc.

Phùng Uyển thầm cảm thấy buồn cười. Kiếp trước, nàng cũng nghe lời y như thế, ủy khuất cầu toàn, cố gắng bảo toàn mặt mũi cho Phùng Vân, cũng bảo toàn thế lực của Triệu Tuấn. Nhưng y đã đối xử với nàng thế nào? Có lúc thì mắng to, có lúc còn cầm lấy cốc chén nện lên người nàng. Y luôn trách nàng không biết tự trọng, rõ ràng là phu nhân mà lại đi làm chuyện của người hầu, khiến y không thể ngẩng đầu trước mặt Ngũ điện hạ và đồng liêu.

Giờ thì sao? Nàng cho y mặt mũi, y lại ngại nàng chặt đứt cánh tay đắc lực của y!

Giọng nói chỉ trích của Triệu Tuấn rất nhỏ, nhưng người bên cạnh đều tinh tường, nhìn thoáng qua đã thấu tâm tư của y.

Ngũ điện hạ nhướng mày, nói: "Triệu Tuấn, ngươi cũng đừng trông cậy vào Tứ cô tử này của ngươi. Mới lên làm mỹ nhân đã không biết trời cao đất rộng."

Ngũ điện hạ lên tiếng, Triệu Tuấn chỉ còn biết nói dạ.

Phùng Uyển tìm cơ hội nói chuyện với Ngũ điện hạ, chậm rãi lui về sau.

Xe ngựa vừa chạy ra khỏi phủ Ngũ điện hạ, một giọng nói thanh thúy truyền đến từ phía sau, "Phùng thị A Uyển!"

Là giọng của Phùng Vân.

Tiếng nói vừa dứt, một cánh tay đã vén màn xe của Phùng Uyển lên.

Phùng Vân vận cung trang xinh đẹp, tàn bạo nhìn Phùng Uyển.

Phùng Uyển cũng khá quen thuộc với cảnh tượng này, Phùng Vân của kiếp trước sẽ không bỏ qua bất kì cơ hội nào đẻ đả kích nàng. Gặp một lần, liền ngoài sáng trong tối nhục mạ nàng một lần.

Chỉ là khác với trước kia, Phùng Vân lúc này, trong mắt chỉ có phẫn hận và căm ghét, không có vẻ đắc ý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!