Sau khi triệu tập người hầu, Triệu Tuấn không nhiều lời mà nói thẳng chuyện thắt chặt chi tiêu, phải bán một số người hầu để bù vào chi phí trong nhà.
Bởi vì giận Phùng Uyển, Triệu Tuấn nhìn chằm chằm vào Tăng lão thúc và Phất nhi, trợn mắt nhìn một lúc, y ra lệnh cho Phùng Uyển: "Lão này giữ lại cũng vô dụng, bán đi."
Người y nói là Tăng lão thúc. Khế ước bán thân của Tăng lão thúc ở trong tay nàng, lại từ nhà mẹ đẻ theo nàng đến đây, muốn bán ông đi cũng phải được Phùng Uyển đồng ý.
Phùng Uyển vẫn như lần trước, không hề đôi co, nói: "Thiếp biết rồi."
Kỳ lạ chính là, Tăng lão thúc đã đi theo Phùng Uyển mười mấy năm, nghe tin này phải đau lòng tuyệt vọng mới phải. Nhưng ông không buồn rầu không trách cứ, chỉ biết điều cúi đầu, không nói tiếng nào.
Triệu Tuấn nghi ngờ liếc nhìn Tăng lão thúc, đoạn bị tiếng kêu khóc của năm người hầu khác làm cho bực dọc.
Y vung tay lên, quát quản gia: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Gọi mẹ mìn đi."
Dứt lời, y vung tay áo, nhảy lên xe ngựa rồi vội vã rời đi.
Triệu Tuấn đi, mấy người hầu bị gọi tên đem bán chỉ biết rơi lệ, thảm thương van xin Phùng Uyển. Tiếng cầu cứu của họ không có trọng lực, dù sao lão bộc hầu hạ bên phu nhân mười mấy năm còn không giữ được, sao có thể giữ bọn họ lại chứ?
Liếc nhìn những người mang vẻ mặt tuyệt vọng, ánh mắt đau buồn, Phùng Uyển dẫn Tăng lão thúc tới rừng cây.
Vào trong rừng, Phùng Uyển khẽ nói: "Lão thúc, nhân cơ hội này lão rời đi đi. Có vài chuyện cũng cần có người tin được lo liệu bên ngoài."
Tăng lão thúc biết trước là thế, nghe vậy đáp lời: "Dạ, nữ lang yên tâm."
Phùng Uyển lại nói: "Lão lớn tuổi rồi, cứ ở cùng Tăng Tú, để hắn chăm sóc."
"Dạ."
Ông ngẩng đầu lên, lo lắng nhìn Phùng Uyển, ậm ờ nói: "Nhưng nữ lang, cứ như vậy, bên nữ lang không còn ai đáng tin nữa."
Phùng Uyển lắc đầu, nàng mỉm cười, nói: "Lão không phải quan tâm đến chuyện này." Bên cạnh không có người hữu dụng, đúng là phiền toái. Nhưng thế nào cũng có cách giải quyết.
Số người hầu Triệu Tuấn mang đến từ Nguyên Thành cũng chỉ có mười ba, trên đường hai người Phượng nhi Nhung nhi đã đi rồi, bây giờ cộng thêm Tăng lão thúc, lại đi thêm năm người nữa. Bây giờ số người hầu còn lại cũng chỉ có sáu.
Sáu người hầu này, một người hầu hạ Phùng Uyển, thêm hai người hầu hạ Mi nương và Triệu Tuấn, còn ba người đều giỏi đánh xe, có thể làm tráng bộc đi theo bảo vệ.
Về sau, Triệu Tuấn lại bận rộn giao tế ngày đêm không ngừng.
Có hôm, một hộ vệ vội vã chạy về phủ, tìm Phùng Uyển nói rằng bệ hạ mới phong một mỹ nhân, mỹ nhân đó là chỗ quen biết cũ của Phùng Uyển, cho nên Ngũ điện hạ ra lệnh cho nàng đến tiếp đãi, Triệu Tuấn cũng đã ở đó rồi.
Là Phùng Vân sao?
Cũng chỉ mới có hai mươi ngày thôi, ả đã trở thành mỹ nhân rồi, còn có thể xuất cung, còn có thể làm cho Ngũ điện hạ nhìn mình với cặp mắt khác xưa, đúng là không đơn giản.
Người Hồ không có kiên nhẫn với những quy củ rườm rà, tôn sùng làm theo thể chế của Đông Hán, trên chỉ có hoàng hậu, quý nhân, bên dưới là mỹ nhân, cung nhân, thái nữ tam đẳng. Phùng Vân tiến cung chưa được hai mươi ngày đã trở thành mỹ nhân, rất có bản lĩnh.
Dĩ nhiên, trở thành mỹ nhân thì dễ, nhưng lên một tầng lớp nữa thì không còn dễ dàng như vậy nữa.
Rửa mặt qua loa, Phùng Uyển lên xe ngựa.
Đường phố rất náo nhiệt, Phùng Uyển vén rèm xe lên, vừa quan sát dòng người khắp nơi, vừa âm thầm nhớ lại tình cảnh kiếp trước đã từng thấy trong mộng.
Hai khắc sau, xe ngựa vào con đường dẫn đến phủ đệ của Ngũ điện hạ. Đúng lúc này, xe ngựa đang chạy đột nhiên bị chặn lại.
Một kỵ sĩ thúc ngựa tới, đi tới bên cạnh Phùng Uyển.
Kỵ sỹ này đội đấu lạp, chỉ bằng một nửa khuôn mặt lộ ra đã khiến người ta cảm thấy chàng tuấn mỹ đến mức rung động lòng người.
Tất nhiên hộ vệ đánh xe cũng nhận ra được chàng là ai, lúc này vội vàng nở nụ cười nịnh nọt, nhìn chàng nhích tới gần Phùng Uyển.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!