Chương 25: Không thể

Nhận ra sự nghiêm túc trong lời nói của Vệ Tử Dương, Phùng Uyển cũng chỉ tỏ vẻ phục tùng khiêm tốn, khẽ nói: "A Uyển không thể."

"Ồ, không nỡ bỏ lại phu chủ của mình sao?" Vệ Tử Dương cười lạnh một tiếng, nhướng mày nói: "Cũng không nỡ bỏ lại địa vị phu nhân này?"

Chàng đưa tay nâng cằm Phùng Uyển lên, nhìn chằm chằm vào nàng, đôi mắt đẹp đẽ diễm lệ của chàng vừa lạnh lẽo vừa tàn nhẫn: "Phùng thị A Uyển, nàng có tin không, làm thiếp của ta còn cao quý gấp trăm lần làm thê của y!"

Giọng điệu kiêu ngạo đến mức này, tự tin đến mức này!

Chàng nhìn thẳng về phía Phùng Uyển, ánh mắt không bỏ qua một sự biến hóa nhỏ nào trên gương mặt nàng.

Phùng Uyển khép mắt, nàng biết mình đã đi đến bước đường này, tuyệt đối không thể để cho nam tử trước mắt nghĩ rằng mình xem thường chàng, hoặc không tin tưởng chàng.

Nàng cúi đầu, hàng mi dài run rẩy, một lúc lâu mới nói một câu tối nghĩa: "Chàng là phu quân của ta."

Đây mới là lời giải thích hợp tình hợp lý nhất.

Vệ Tử Dương hừ lạnh một tiếng, chàng buông cằm nàng ra, "Đúng là ngu ngốc không ai bằng!"

Cũng không biết lời này của chàng, là đang mắng Phùng Uyển hay là Triệu Tuấn?

Phùng Uyển vẫn chỉ khép mi buông mắt.

Vệ Tử Dương không nhìn nàng nữa, chàng lấy cuốn sách lụa ra, nhìn cẩn thận một lượt, đột nhiên nói: "Đây là do chính nàng viết?"

"Đúng vậy."

Vệ Tử Dương chần chừ, chàng nhìn nàng, từ từ hỏi: "Chu Á Phu là gì của nàng?"

Chu Á Phu là danh tướng hàng đầu của triều Hán, là một thống soái xuất sắc, phụ nhân trước mắt này, dù không phải là đời sau mà chỉ có họ hàng với y thôi cũng đã được xem như là xuất thân từ danh môn rồi.

Một nữ lang xuất thân từ danh môn đại hộ ở Trung Nguyên, thảo nào có thể giữ được cử chỉ ung dung như thế.

Trong lúc Vệ Tử Dương suy nghĩ, Phùng Uyển lại không trả lời, nàng chỉ cúi đầu, yên lặng để mặc Vệ Tử Dương đánh giá.

Nàng muốn cho nam tử trước mắt biết rằng, nàng vẫn còn nương tay, lúc này nàng có thể lấy được binh thư, có lẽ tiếp theo, nàng có thể lấy được cả kế sách trị quốc.

Nàng không có gì cả, không có tổ tông xuất sắc, không có chỗ dựa vững chắc, không có phụ huynh có thể tin cậy. Trong thời buổi loạn lạc này, nàng chỉ là một nữ tử yếu đuối không quen biết ai. Nàng nghĩ, nếu như may mắn được người khác coi trọng, nàng nhất định phải khiến người đời tin rằng, nàng có chỗ dựa, nàng có ích.

Sự có ích của nàng mặc dù chỉ do đối phương tự suy đoán, nhưng tại lúc chiến tranh nguy hiểm thế này, ít nhất, người ta sẽ không dễ dàng hy sinh nàng, xem nàng như thứ bỏ đi.

Thấy Vệ Tử Dương vẫn cứ nhìn mình chằm chằm mà trầm tư, Phùng Uyển cúi người, nói khẽ: "Chủ công, thiếp cáo lui." Dứt lời, nàng xoay người rời đi.

Mới đi được hai bước, Vệ Tử Dương gọi: "Khoan đã."

Chàng đi đến phía sau nàng, nhìn bóng dáng uyển chuyển duyên dáng của nàng lặng lẽ đứng trong gió, nhìn cái gáy trắng nõn kia, chàng đột nhiên cúi thấp người thi lễ.

Phùng Uyển không quay đầu lại.

Nàng bước nhẹ về phía trước, cho đến khi nàng đã đi được một lúc lâu, ở phía sau nàng, Vệ Tử Dương vẫn giữ nguyên tư thế cúi người.

Phùng Uyển ra khỏi viện, nhảy lên xe ngựa, ra lệnh: "Trở về thôi."

"Dạ."

Ngồi trong xe ngựa, Phùng Uyển thở phào nhẹ nhõm. Nàng nhắm mắt lại, dựa vào sập, âm thầm nhớ lại nội dung trong binh pháp của Chu thị.

Ở kiếp trước, dù nàng được xưng là thông tuệ nhưng lại chưa bao giờ tiếp xúc với chuyện quân sự, nàng không biết mình có tài năng ở phương diện này hay không. Nghĩ lại, vào thời buổi loạn lạc thế này, biết thêm chút cũng không phải không tốt.

Xe ngựa đi trên đường, dường như cứ cách hai khắc lại có một đệ tử quý tộc nghênh ngang lao qua. Dù là Phùng Uyển hay mấy người bán hàng rong ven đường đều vội vàng tránh qua một bên, núp ở một góc chờ bọn họ đi qua. Có người tránh không kịp, hoặc là bị đá văng ra xa, hoặc là bị đánh bầm dập cả người, thậm chí ói cả máu tươi, không thể sống nổi nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!