Chương 130: (Vô Đề)

Đưa mắt nhìn Đại công chúa rời đi, Phùng uyển khẽ mỉm cười.

Ngay sau đó, khi Đại công chúa ra khỏi cổng vòm, một thuộc hạ liền vội xoay người đi về hướng viện Phùng uyển, hắn tiến lại gần Phùng uyển thi lễ, thấp giọng nói: "Lang quân muốn hỏi phu nhân, phu nhân có muốn đưa tỳ nữ Phất nhi tới Vệ phủ hay không?" Người thuộc hạ giọng điệu mang theo mấy phần đắc ý, đây là một loại tự cho mình làm đúng.

Phùng uyển rũ mắt, xem thường nhẹ nhàng hỏi: " Đây là ý của lang quân?"

"vâng"

Phùng uyển cười sâu hơn, nàng ung dung thong thả nói: "Làm phiền lang quân, nhưng không cần".

Thuộc hạ kia ngẩn ra, ngẩn ngơ một lúc sau hành lễ nói: " vâng"

Đưa mắt nhìn người thuộc hạ kia khuất bóng rời đi, Phùng uyển thầm nói: Hắn luôn là như vậy, vĩnh viễn cũng như vậy, lúc nào cũng như là có trách nhiệm.(ta chém... Aj xấu hổ a...#$^&*...)

Nếu như hắn thật quan tâm tới nàng, thật để ý tới mọi việc của nàng. Trước đây không lâu Phất nhi bị Đại công chúa dùng roi đánh, nàng nhưng là phất lờ không để ý tới, loại thái độ này, đủ để cho hắn biết, ở trong mắt nàng Phất nhi cái gì cũng không phải.

Đáng tiếc, hắn cho tới bây giờ đều không để tâm ở phương diện này. Cuối cùng cho là nàng một mực giữ Phất nhi lại bên người để dùng là nàng tin tưởng, tín nhiệm.

Lần Phất nhi bị đánh kia, Phùng uyển lúc ấy thậm chí nghĩ tới, giả vờ thực sự đối tốt với Phất nhi, giả vờ quan tâm nàng yêu mến nàng... chỉ cần một chút như vậy, như vậy chân trước mình rời đi, chân sau Đại công chúa đến, nhất định bị căm ghét, cho dù Phất nhi thông minh đi nữa, đối mặt với sự ngang ngược không nói lý của Đại công chúa cũng khó tránh. Nói không chừng, bây giờ nàng đã bị Đại công chúa hành hạ đến chết rồi.

Đáng tiếc, nàng lại có điểm không muốn ngầm hạ thủ như vậy, dĩ nhiên, nàng cũng không muốn để Phất nhi lại chết như vậy.

Khẽ nhấp ngụm nước, Phùng uyển cởi bỏ áo lông trên người, lại để trong lòng sưởi ấm, lúc này mới cùng mọi người ở trong sân đi lại.

Đi lại nàng cũng không quay đầu hỏi: " Đại công chúa mấy ngày nay, có hay ra vào Triệu phủ không?"

Một người hầu tiến lên một bứơc, cung kính nói: " Chưa từng. Tựa như trong cung có mệnh lệnh, để Đại công chúa tránh bị hiềm nghi"

Tránh hiềm nghi?

Phùng uyển buông mắt cười nói: " Nàng tránh được sao?"

Người hầu kia nói: " Dạ không tránh được. Trong cung các quý nhân giờ phút này cũng rất khó xử. Nếu đồng ý hôn sự của Đại công chúa và Triệu gia lang quân thì phu nhân người vì sao phải tránh ở Vệ phủ, liền không giải thích được. Nếu không đồng ý, Đại công chúa lại đã từng qua đêm ở Triệu phủ chuyện người người đều biết".

Nói tới chỗ này, người hầu nhắc thêm: " Đúng rồi Phùng mỹ nhân đã đi ra. Ban ngày đi ra, tối hôm qua liền được ân sủng. Nhìn tình thế kia, được ân sủng như chưa từng mất."

Phùng vân?

Phùng uyển gật đầu một cái, nàng chậm rãi nói:" Ta cũng muốn nàng nên đi ra".

Người hầu ánh mắt khó hiểu, nàng nhàn nhạt cười một tiếng, thấp giọng nói: "Đi thu thập một chút, xế chiều hôm nay, hẳn sẽ rất náo nhiệt đi"

Nàng nói hai chữ thu thập, người hầu liền hiểu. Lập tức, ôm nghi ngờ, bọn họ lần nữa nấu nồi nước thuốc lên, đồng thời, đóng hết tất cả cửa sổ lại, lại thấp giọng nói chuyện, để nhẹ bước chân đi bộ, một bộ hình dáng sợ làm kinh động đến chủ nhân đang bị bệnh nặng.

Qủa nhiên, buổi chiều, một tỳ nữ đi tới ngoài cửa thấp giọng nói: " Phu nhân, Triệu gia lang quân tới. Nô tỳ vừa mới cùng hắn nói, phu nhân bệnh vừa trở nặng sợ là không thể gặp người, Triệu gia lang quân liền giận, hắn nói, hắn phụng ý chỉ của bệ hạ đi đến."

Triệu tuấn quả nhiên tới!

Phía sau màn trướng, Phùng uyển rũ mắt thầm nói: Đây là đợt thứ nhất.

Vì vậy đóng cửa sổ lại, mùi thuốc làm cho sắp không thở nổi. Nàng không thể chờ đợi.

Nàng nhẹ nhàng "Ân" một tiếng, uể oải nói: "Xin mời".

"Dạ"

Chỉ chốc lát, một loạt tiếng bước chân vang lên, tỳ nữ kia nói: " Lang quân, phu nhân nhà ta thực là thân thể khó chịu, không thể ra mắt lang quân. Xin lang quân ngồi ở sau tấm bình phong cùng nàng nói chuyện".

Lời này vừa ra, Triệu tuấn đè nén tức giận tiếng cười lạnh vang lên: " Ta là Phu chủ của nàng, chúng ta còn chưa từng cùng cách đâu!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!