Đêm nay, Triệu Tuấn và Mi Nương triền miên một đêm, cho đến khi trời đã sáng mới ngáp trở về phủ.
Khiến cho y ngạc nhiên chính là, khi y tỉnh dậy, rõ ràng phát hiện đứng hầu bên cạnh sập, gấp chăn rửa mặt cho y chính là Mi Nương.
Ngơ ngác nhìn dung nhan của Mi Nương, Triệu Tuấn không ngừng nuốt từng ngụm nước bọt mới kịp lên tiếng hỏi: "Mi Nương, tại sao nàng lại ở chỗ này?"
Y nhìn thoáng qua phía bên ngoài, "Ai bảo nàng tới?"
"Là thiếp."
Trả lời y là tiếng cười trong trẻo của Phùng Uyển, nàng chậm rãi đi vào, nói về phía Mi Nương: "Lo lắng gì nữa? Còn không mau hầu hạ phu chủ thay quần áo?"
"Dạ."
"Phu chủ?"
Triệu Tuấn không ngậm miệng lại được.
Phùng Uyển gật đầu mỉm cười rồi nói: "Phu chủ thứ lỗi, mới vừa rồi A Uyển đã uống qua trà của Mi Nương rồi." Nàng cúi chào về phía Triệu Tuấn một cái, thấp giọng tạ tội, "A Uyển có tội, biết rõ phu chủ cả ngày vất vả, còn chậm chạp không chia sẻ khổ cực với phu chủ."
Lúc này Triệu Tuấn hoàn toàn hiểu được. Hiểu rõ được điều này khiến y thực vô cùng vui vẻ. Khoan hãy nói Mi Nương này y cũng chơi đến nghiện rôi. Không hổ hồng kỹ ngay cả chữ "dương" cũng có thể nghĩ đến chữ "tao", công phu giường chiếu đệ nhất kia thật là quấn người chặt chẽ.
Y nhìn thoáng qua tư thế của Mi Nương còn đang chắp tay, lại nhìn thoáng qua Phùng Uyển ung dung đoan trang, trong lòng rất thỏa mãn.
Bước đi đến phía trước mặt Phùng Uyển, Triệu Tuấn vươn tay ôm eo nàng.
Phùng Uyển mặc y ôm lấy, nàng khích lệ Mi Nương, căn dặn nói: "Mi Nương, mấy ngày nay phu chủ rất vất vả, ngươi hầu hạ ở thư phòng của chàng đi."
"Vâng." Giọng Mi Nương mừng rỡ truyền đến.
Triệu Tuấn nghiêng đầu đi, hôn một chút ở trên mặt Phùng Uyển, hạ thấp giọng nói: "Hôm nay ta đến chỗ nàng."
Làm phu nhân hiền lành như vậy, phu chủ như y phải đến an ủi dỗ dành nàng.
Phùng Uyển cúi thấp đầu, lại khẽ trả lời: "A Uyển đau bụng, sợ là có điều bất tiện."
Triệu Tuấn vừa được mĩ nhân, chỉ mong sao nàng nói như vậy, lập tức vội vàng nói: "Phu nhân chăm sóc bản thân cho tốt."
"Dạ."
Phùng Uyển vừa đi, Triệu Tuấn lại ôm Mi Nương thân mật một phen. Trễ nãi thế này, buổi trưa đã nhanh đến.
Ngay sau đó, Triệu Tuấn lăn qua lộn lại, tắm rửa thay quần áo một lần nữa, vội vàng đi ra. Mới vừa ngồi lên xe ngựa, y luôn miệng hỏi: "Phu nhân đâu? Không phải nói hôm nay phải đi Hội Vân Lâu sao? Nàng còn chậm chạp làm gì? Nhanh đi, mau gọi nàng tới."
Giọng nói của y tràn đầy không kiên nhẫn.
Đúng lúc này, giọng Phùng Uyển truyền đến từ một bên khác, "Phu chủ."
Triệu Tuấn ngẩn ra, vội vàng nói to: "Mau mau lên xe."
"Dạ."
Phùng Uyển vừa lên xe, xe ngựa liền bắt đầu chuyển động chạy nhanh.
Ngồi ở trong xe ngựa, Triệu Tuấn có phần bất an, trong chốc lát y cau mày, nhất thời nói thầm ra tiếng.
Hội Vân Lâu cách Triệu phủ rất gần, chỉ qua hai khắc xe ngựa liền ngừng lại.
Triệu Tuấn hít sâu một hơi, lúc này mới ngẩng đầu nhìn về phía Phùng Uyển.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!