Chương 129: Đối mặt

Sững sờ một lúc, Đại công chúa bén nhọn cười lên, " yêu, yêu, ngược lại thật có chút giống như một con quỷ" Nàng chuyển hướng Triệu Tuấn, giễu cợt nói: " Lang quân, ngươi nói xem tiện phụ này có phải gặp báo ứng?"

Lúc này căn phòng đang yên tĩnh, tiếng cười Đại công chúa nghe đặc biệt chói tai. Phùng uyển nghe giọng ả, biết ả tin mình bệnh nặng. Lập tức khóe miệng giật giật, thầm nói: Thật đúng là ngu ngốc, ta càng bệnh nặng, ngươi há chẳng phải là càng khó giải thích vói thế nhân?

Liền nói, Hồ thái y chân trước vừa rời đi, chân sau, Phùng uyển liền cho mấy người hầu do Vệ Tử Dương phái tới đi ra bên ngoài lan ra tin tức.

Bọn họ lan ra tin tức

, cũng chính là Hoàng thượng phái thái y tới chẩn bệnh, biết được bệnh tình của Phùng phu nhân, rồi bất mãn rời đi

Đồng thời bọn họ nhấn mạnh một số điểm, Đại công chúa ban lần bốn lượt muốn xông vào Vệ phủ hỏi tội, thuận tiện còn nói ra, mấy tháng trước Phùng phu nhân vốn là mang thai đứa trẻ, lại bị Đại công chúa một roi từ trên xe ngựa đánh xuống, vì thế sinh non.

Phùng uyển cho bọn họ truyền ra, đều là sự thật, hơn nữa còn có thể tìm được bằng cớ. Sở dĩ truyền ra những điều này, nàng chỉ muốn tin đồn nhấn chìm Đại công chúa, để cho mọi người biết, nàng Phùng uyển gặp phải chuyện này là do Đại công chúa lăng nhục. Nếu không phải Vệ tướng quân che chở, thật không biết đã chết mất lần rồi.

Triệu tuấn không trả lời Đại công chúa, hắn chẳng qua là nhìn chằm chằm Phùng uyển, ánh mắt quá mức sắc bén.

Đại công chúa cũng không có tâm tình để ý tới Triệu tuấn, nàng chạy hừng hực mấy bước liền vọt tới trước mặt Phùng uyển. Thấy nàng tới gần Phùng uyển, mấy tỳ nữ đồng thời đi ra, hai hộ vệ bên trong góc, "Đinh" liền một tiếng rút trường kiếm ra.

Nghe tiếng kêu, Đại công chúa liền cả kinh, nàng quay đầu nhìn một cái, Lúc này mới nhớ mình đang ở Vệ phủ.

Hừ mạnh một cái, Đại công chúa một cước đạp lên kỷ trà, cúi người trợn mắt nhìn Phùng uyển nói: " Tiện phụ, những lời đồn có phải do ngươi lan ra?" Nghĩ tới mấy ngày gần đây mình đi tới chỗ nào, nơi nào ánh nhìn của ai cũng giễu cợt, xa lánh cơn giận Đại công chúa bùng lên, nàng thét to: " Bổn công chúa biết ngươi sẽ không thừa nhận! Chính ngươi! Tiện phụ ngươi không biết xấu hổ ngày đó vào cung sỉ nhục ta, bây giờ ở trong phủ của gian phu, lại tạo ra tin đồn hãm hại Bổn cung.

Ngươi thật đúng ác độc vô sỉ!"

Đại công chúa như vậy, còn nói người khác ác độc vô sỉ?

Phùng uyển có chút buồn cười, nàng từ từ buông ly trà nóng trong tay xuống, ngẩn đầu lên.

Trong bóng tối ánh mắt nàng sâu thẳm nhìn chằm chằm Đại công chúa, ả chửi bới một trận, rốt cuộc dừng lại, nàng rủ hai tròng mắt xuống, thanh âm yếu ớt nói: "Ta là một phụ nhân, được bệ hạ cùng Vệ tướng quân yêu thích, tín nhiệm mới nhận chức phụ tá".

Không nghĩ tới nàng sẽ nói cái này, Đại công chúa không nhịn được cau mày, nàng đang chuẩn bị quát mắng, ả nhìn tôi tớ xung quanh, lại nuốt cơn giận xuống.

Hôm nay Vệ tướng quân vừa xuất chinh, ta cũng ngày đêm bận rộn. Cũng không biết Đại công chúa vì sao cho là, đến bây giờ ta làm hại Đại công chúa? Phụ lòng tin của bệ hạ, đem bản thân mình vào hoàn cảnh khó khăn? Lại hoàn toàn đắc tội với Đại công chúa ngươi? Đại công chúa cho là, ta làm như vậy, có chỗ nào tốt?

Đại công chúa nghe sửng sốt một chút, Phùng uyển thanh âm vừa dứt, ả há miệng muốn phản bác, nhưng sau lưng nàng có mấy người cung tỳ bảo vệ, âm thầm đứng lên.

Lúc này, Phùng uyển đánh gãy lời Đại công chúa trực tiếp nói: " A uyển ngược lại cho là, có một số người không chờ đợi được muốn bôi nhọ thanh danh Đại công chúa, buộc Đại công chúa thỏa hiệp"

Nàng nói tới đây, rồi chầm chậm nâng ly trà trên bàn lên, nhấp một ngụm.

Đại công chúa nghe đến đây nhất thời trong lòng thoáng lộp bộp, một bên Triệu tuấn, chân mày cũng cau lại, sắc mặt có chút khó coi.

Đảo mắt, Đại công chúa bén nhọn kêu lên: " Ngươi tiện phụ không biết xấu hổ, Nói cho ngươi biết, những điều ngươi nói, Bổn công chúa một câu cũng không tin!"

Tiếng nói ả vừa dứt, liền thấy Phùng uyển thương hại nhìn mình, vì nàng đứng chỗ tối, nên đôi mắt của Phùng uyển rõ ràng sâu thẳm, đặc biệt chói mắt.

Sắc mặt Đại công chúa nhất thời xanh mép.

Bất quá nàng đã quen, Phùng uyển thấy ả lại sắp nổi giận, tròng mắt thu lại, lạnh lùng quát lên: " Người đâu!"

"Dạ!"

Một số hộ vệ nắm chuôi kiếm tiến lên.

Phùng uyển nhẹ nhàng nói: "Ta không còn lời nào nói với Đại công chúa, mời nàng ra ngoài đi".

"Dạ!"Mấy tên hộ vệ đáp một tiếng, đang muốn tiến lên, Đại công chúa vô cùng tức giận quát lên: " Ai dám?".

Nàng trợn to mắt xem thường quét nhìn mọi người, lạnh lùng nói: "Bổn công chúa phụng ý chỉ của bệ hạ, tới bắt Phùng phu nhân vào cung! Người đâu bắt ngay tiện phụ này cho Bổn cung!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!