Trong phòng ngủ.
Lúc này, Phùng Uyển đang trong trạng thái bị "bệnh", nhưng nàng thấy thời gian cấp bách, không muốn lãng phí giây phút nào nên cứ giả bệnh như vậy, kéo rèm xuống, sau đó lật xem sổ sách hành quân của Vệ Tử Dương. Tất nhiên hiện tại nàng làm công đoạn tỉ mỉ, gần như phải soát lại và kiểm tra rõ ràng chi tiết sổ sách, việc đặt một quyển sách lụa mỏng trong chăn cũng không vướng víu gì.
Nhưng dù bận rộn, nàng vẫn nghe được tiếng kêu thấp thoáng truyền từ ngoài vào. Tuy nhiên phủ tướng quân được bảo vệ nghiêm ngặt, dù Đại công chúa và người của ả mang tư tưởng gây chuyện nhưng nhìn thấy đao thương sáng bóng kia thì sao dám cố xông vào. Cứ ầm ĩ như vậy hơn nửa ngày, âm thanh bên ngoài cũng dần dần biến mất.
Phùng Uyển không ngẩng đầu, vừa phê duyệt vừa hạ giọng hỏi: "Đi xem xem, họ về chưa?"
Không thấy tiếng tì nữ nhưng thay vào đó là một giọng nói khàn lạnh lùng và cũng có vẻ bực mình cất lên, "Có gì hay mà xem?"
Là giọng của Vệ Tử Dương!
Phùng Uyển giật nảy mình, nàng sững sờ vén rèm lên, nhìn thiếu niên ngồi ngay ngắn trước cửa sổ trong phòng đang tập trung dùng đao nhỏ khắc thẻ tre. Giờ phút này, trên chiếc bàn nhỏ trước mặt chàng đã có một đống thẻ. Phùng Uyển ngơ ngác nhìn chàng, không thể tin được sau khi mình tới phủ tướng quân đã lơ là đến mức này: Chàng tới lâu vậy rồi mà mình vẫn không phát hiện ra, cũng không thể lấy cớ do bận quá.
Ngây người một lúc lâu, nàng ngơ ngác hỏi: "Chàng đến lúc nào vậy?"
Vệ Tử Dương cũng không ngẩng đầu lên, mím môi trả lời: "Đến từ lâu rồi."
"À."
Phùng Uyển vừa cúp mắt rồi lại ngẩng đầu hỏi: "Giờ chàng không bận sao?"
"Bận." Giọng Vệ Tử Dương chắc như đinh đóng cột, chàng vẫn không ngẩng đầu mà khắc thẻ tre.
Phùng Uyển đợi một lúc lâu cũng không thấy chàng nói tiếp, lúc này mới nhận ra chàng nói xong rồi.
Sau phút ngẩn ngơ, nàng lúng ta lúng túng nói: "Thật ra chàng không cần phải ở cùng thiếp."
Chàng thiếu niên bực mình nhíu mày, nói: "Nói ít thôi! Làm việc của mình đi!"
"Vâng." Phùng Uyển rụt đầu lại, nghe lời thả rèm xuống.
Vừa hạ xuống, nàng lại vén lên lần nữa, nhìn chàng thiếu niên ngoài nắng thì thấy trên gương mặt như bạch ngọc đã có quầng thâm dưới mắt, nàng hỏi khẽ: "Nếu mệt thì sao không nghỉ ngơi mấy canh giờ?"
Cuối cùng Vệ Tử Dương cũng dừng tay, ngẩng đầu lên. Chàng liếc nhìn nàng, kinh ngạc hỏi: "Giờ nàng đã đồng ý cho ta lên sập của nàng rồi sao?"
Hả?
Dù thế nào Phùng Uyển cũng không thể ngờ chàng có thể liên tưởng như vậy, khuôn mặt nàng chợt đỏ ửng, người cũng thấy nghèn nghẹn.
Vệ Tử Dương thấy vẻ mặt ấy của nàng thì liếc nàng một cái rồi cúi đầu tiếp tục khắc, theo từng mảnh trúc rơi xuống, giọng nói lạnh lùng của chàng truyền đến, "Nếu không muốn thì ngậm chặt miệng nàng lại!"
Lần này, Phùng Uyển cuối cùng cũng ngoan ngoãn hạ rèm xuống, lui vào trong.
Đúng lúc này, giọng nói có phần uất ức và nóng nảy của Vệ Tử Dương vang lên: "Lòng dạ của nữ nhân xấu xí này đúng là sâu, luôn kiếm chuyện trước, sau lại ra vẻ sợ hãi rụt rè khiến người khác bực mình! Mấy đêm nay ta đều đến gặp nàng nhưng lại thấy nàng ngủ say, chỉ hận không thể dựng nàng tỉnh dậy đến sáng. Nghĩ đi nghĩ lại, dù sao ta cũng sắp phải xuất chinh rồi nên tạm tha cho nàng.
Hừ, nữ nhân xấu xí này phải nhớ rõ, chờ ta trở về, ta muốn nghe chính miệng nàng nói ra yêu cầu!"
Yêu cầu?
Đang yên đang lành nói yêu cầu gì?
Phùng Uyển thật không hiểu, nhưng lúc mơ hồ, nàng không rõ tại sao mặt lại đỏ đến tận tai, tim cũng đập loạn thình thịch. Trong phòng thỉnh thoảng vang tiếng tiếng mũi đao xoèn xoẹt lướt trên tấm trúc, âm thanh giòn giã nhịp nhàng này khiến Phùng Uyển không biết làm gì để bình tĩnh lại.
Nàng từ từ để thẻ tre xuống, nhắm mắt lại hưởng thụ sự yên lặng này.
Chẳng mấy chốc một ngày đã trôi qua. Trong một ngày này, Vệ Tử Dương đi ra ngoài một lát, vừa chập tối đã quay về. Ăn bữa tối trong phòng nàng xong, chàng xem tình hình quân sự dưới ánh nến.
Thấy đã đêm mà chàng còn không về, trái tim Phùng Uyển như thắt lại. Nhưng nàng không ngờ đến giờ Tý một khắc, Vệ Tử Dương sai người hầu mang bê một bọc thẻ tre, thong dong rời khỏi phòng nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!