Làn da chạm trên mặt thật ấm áp như thế, cánh tay ôm nàng mạnh mẽ đến vậy, cảm giác ẩm ướt mong manh ấy hiển lộ hơi ấm đặc biệt – hơi ấm hỗn loạn mà người ta khao khát.
Trái tim Phùng Uyển rung động. Nàng dịu dàng dựa vào chàng.
Hồi lâu, giọng nói khàn khàn của Vệ Tử Dương vang lên: "A Uyển, nàng sợ ta sao?"
Sợ chàng? Phùng Uyển không hiểu tại sao chàng hỏi vậy, nàng tò mò nhìn về phía chàng, lắc đầu nói: "Không." Nàng dịu dàng nói thêm: "Chàng đối xử với thiếp rất tốt, sao thiếp lại sợ chàng."
"Thật sao?" Giọng Vệ Tử Dương trầm hơn, chàng nhẹ nhàng nói: "Nếu nàng không sợ ta, vậy sao lúc ta ôm nàng vào trong phòng cả người nàng đều run rẩy?
Hả? Phùng Uyển ngẩn ngơ.
Vệ Tử Dương ngẩng đầu nhìn nàng, dưới ánh nến mắt phượng đầy ý cười đùa cợt, nào còn xíu xiu vẻ động tình vừa rồi? Chàng nhìn nàng từ trên xuống dưới, còn nói thêm: "Hơn nữa, vừa vào phòng nàng đã nhìn quanh quất, chẳng lẽ nàng cho rằng đây là phòng ngủ của ta? Nàng muốn lên sập với ta?"
Cuối cùng mặt Phùng Uyển thoáng đỏ bừng, khó khăn lắm mới xốc lên nét dịu dàng và mẫu tính lại mất sạch trong phút chốc. Nàng trợn to đôi mắt xinh đẹp, bực bội nhìn chằm chằm Vệ Tử Dương. Nhìn dáng vẻ ấy của nàng như thể hận không được nghiến răng nghiến lợi mắng chàng một trận, chỉ trách tính nàng vốn dịu dàng, lại không chuẩn bị trước nên lúc muốn mắng người cũng không tìm được từ.
Vệ Tử Dương khẽ nghiêng đầu, mắt phượng màu máu nheo lại, thích thú ngắm Phùng Uyển đang giận không kìm được. Sau đó, khóe miệng chàng nhoẻn lên.
Chàng ung dung quay người sang hướng khác mở cái rương để ở một góc, lấy ra một bộ ngoại bào đỏ rực mặc vào rồi lại lấy một mảnh dây đỏ từ bên trong buộc trên trán.
Đến khi Vệ Tử Dương quay đầu lại lần nữa, Phùng Uyển nhìn đến ngây người.
Chiếc ngoại bào màu đỏ này rất kỳ lạ, nhác trông là đỏ rực nhưng khi nhìn kỹ lại là màu vàng đen, dưới ánh nến dường như có ánh sáng lấp lánh nhảy nhót.
Từ trước đến giờ Vệ Tử Dương vẫn phô trương nhưng chiếc áo bào đỏ này đã sự phô trương của chàng lộ rõ hơn bảy phần. Rõ ràng bây giờ là ban đêm, rõ ràng chàng chỉ đứng ở đó nhưng lại như một ngọn lửa bùng cháy.
Gió đêm len qua cửa sổ bằng lụa mỏng, phất bay sợi dây màu đỏ kia, mơn man mái tóc dài đen nhánh rồi thổi vạt áo bay phấp phới.
Lúc này Phùng Uyển chợt cảm thấy Vệ Tử Dương như đứng trong biển máu, đứng trong ngọn lửa đang cháy hừng hực. Rõ ràng chàng đang nhìn nàng nhưng ánh mắt lại vô cùng buồn thương, thậm chí là bi tráng và cả cô đơn dai dẳng. Đây là sự cô đơn khắc sâu vào xương tủy. Rõ ràng là mỹ nam có một không hai, rõ ràng đang ở độ tuổi đẹp nhất đời người, rõ ràng là lúc đường làm quan rộng mở, nhưng nàng chỉ cảm thấy nỗi cô đơn vô tận và buồn thương từ chàng.
Phùng Uyển ngẩng đầu nhìn chàng, không tự chủ được mà bước đến gần hơn. Nàng tới trước mặt chàng, lông mi thật dài khẽ chớp, nàng vươn tay, nhẹ nhàng ôm lấy chàng. Vóc dáng Vệ Tử Dương cao lớn, tuy nàng ôm chàng nhưng lại như tựa vào ngực chàng. Ôm chàng, Phùng Uyển nói khẽ: "Đã qua rồi… Thiếp ở đây."
Giọng nói của nàng dịu dàng đầy mẫu tính.
Gần như nàng vừa dứt lời, giọng nói lạnh băng và giễu cợt của Vệ Tử Dương truyền đến: "Nàng ở đây? Nàng sẽ ở bao lâu?"
Phùng Uyển sững sờ.
Vệ Tử Dương quay ngoắt người sang chỗ khác, chàng ra lệnh một cách khô khan: "Cởi bộ xiêm áo này và cả chiếc mũ kia xuống!" Giọng nói cứng nhắc ngang ngược.
Phùng Uyển khẽ đáp một tiếng, vươn tay cởi xiêm áo lúc nãy chàng khoác lên người mình rồi lại gỡ mũ xuống. Nàng cung kính đặt đồ trên bàn con, khẽ khom người, vô cùng dịu dàng nói: "Tử Dương, thiếp đi ra ngoài." Dứt lời, nàng lẳng lặng dần lui bước về phía sau.
Trong nháy mắt nàng đã lùi ra đến cửa phòng. Đúng lúc này tiếng quát trầm khàn của Vệ Tử Dương truyền đến, "Chờ đã!"
Phùng Uyển quay đầu nhìn về phía chàng.
Vệ Tử Dương vẫn quay lưng về phía nàng, lưng chàng thẳng tắp, giọng nói lạnh như băng: "Phùng thị, ta biết nàng có nhiều nỗi lòng, ta cũng biết nàng bên ta không phải là thích ta!"
Sắc mặt Phùng Uyển hơi thay đổi, chàng nói từng câu từng chữ: "Bây giờ nàng hãy thề, từ nay về sau, sống là người của ta, chết là ma của ta. Dù ta ở nơi nào thì cả đời này nàng sẽ không bao giờ phản bội, không rời, không chê, không chán, giữ mình suốt đời, nhớ mãi không quên!"
Giữ mình suốt đời, nhớ mãi không quên? Muốn nàng nhớ chàng cả đời, muốn nàng thủ thân như ngọc cả đời sao?
Việc này không khó… Phùng Uyển cụp mắt, cả đời này nàng vốn là không có ý định kiếm một người chồng, chạm đến nữ nhi tình trường nữa. Chàng giúp nàng rất nhiều, nếu không có chàng, nàng thật không biết phải đi tiếp thế nào, cho nên, muốn nàng suốt đời giữ mình vì chàng, nhớ mãi không quên cũng là việc theo lẽ thường mà thôi.
Lập tức, Phùng Uyển nhẹ nhàng quỳ xuống, nàng hướng về phía Đông, giọng nói dịu dàng thanh thúy như nước chảy trong hồ: "Hoàng Thiên trên cao, Hậu Thổ phía dưới, Phùng thị A Uyển đời này kiếp này, sống là người của Vệ Tử Dương, chết là ma của Vệ Tử Dương, cả đời này không phản bội, không chán, giữ mình suốt đời, nhớ mãi không quên!" Nàng cúi đầu, giọng nói hay như tiếng đàn: "Nếu trái lời thề sẽ bị người trong thiên hạ phỉ nhổ!" Nàng cũng không nhắc đến bốn chữ đến không chê không rời.
So với việc giữ mình suốt đời, bên nhau không chê không rời với nàng quá nặng nề, quá tốt đẹp; nàng không tin mình có thể hưởng thụ, có thể có được nhiệm vụ nặng nề và tốt đẹp như vậy. May là Vệ Tử Dương cũng không để ý.
Dường như tiếng nàng vừa dứt, Vệ Tử Dương đã quay phắt đầu lại. Chàng nhìn Phùng Uyển chằm chằm không chớp mắt. Nhìn chằm chằm người đang quỳ trên mặt đất với tư thái ưu mỹ, vẻ mặt nền nã trầm tĩnh, rõ ràng lời thề sẽ ảnh hưởng đến cả đời nàng nhưng lại nhẹ nhàng như thể chỉ là lời nói bình thường của phụ nhân. Sao nàng không do dự? Rõ ràng nàng kháng cự mình, rõ ràng tâm sâu như biển, tại sao giờ phút này lại mở miệng lập lời thề như thể đó điều đương nhiên?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!