Chương 12: Không muốn

"Tại sao?" Phùng Uyển chậm rãi hỏi "Sao lại không muốn trở về?"

Phất Nhi ngước nhìn Phùng Uyển, nhỏ giọng nói: "Mẹ nô tỳ bị bệnh, tiền công ở nơi này của phu nhân trả rất nhiều."

Trong bóng tối, đôi mắt ả sáng ngời ngời, vẻ mặt vừa vô tư vừa thành khẩn.

Phất Nhi chính là như vậy, ả ở trước mặt Phùng Uyển luôn tỏ vẻ chân thành không hề giấu diếm, cho nên nàng vẫn luôn xem trọng ả, tin tưởng ả.

Ngẩng đầu, Phùng Uyển nhìn về phía đêm đen ở đằng xa, cẩn thận nghĩ lại, nàng của kiếp trước thật thất bại làm sao.

Phất phất tay, Phùng Uyển nói: "Lui ra đi."

"Dạ"

Phất Nhi cúi đầu lui ra, ả vừa lui vừa cẩn thận đánh giá Phùng Uyển. Không biết tại sao, phu nhân dường như không thích ả, phòng bị ả. Phu nhân như vậy thật không hề giống như những gì ả đã từng nghe nói ở Phùng phủ. Chẳng lẽ là vì tứ cô tử, hoặc là, bởi vì phụ thân của phu nhân, nên phu nhân mới có thành kiến với ả sao?

Không được, ả nhất định phải ở lại nơi này, xem ra phải tìm cơ hội để tỏ rõ sự trung thành với phu nhân.

Sau khi tắm rửa xong, Phùng Uyển lẳng lặng ngồi trong phòng ngủ.

Cứ đến giờ này nàng đều như thế, nhắm mắt lại đều sẽ gặp ác mộng, có khi là chuyện tương lai vô cùng rõ ràng, cũng lắm lúc chỉ là một màn sương mù. Nàng luôn đi đến màn sương mù đó, hô to, nhưng mãi mãi, mãi mãi cũng không có ai trả lời nàng, cũng không có bất kì ai cứu nàng ra ngoài.

Cho nên, nàng không muốn ngủ, nàng chỉ dựa vào sập, thả lỏng cả người, để bản thân không phải suy nghĩ lung tung nữa.

Trong tiếng động của đồng hồ cát, âm thanh rì rầm từ bên ngoài lại theo gió truyền tới.

Đúng lúc này, một loạt tiếng bước chân truyền đến. Một lát sau, nàng nghe được giọng cung kính của Nhung Nhi: "Lang chủ?"

Triệu Tuấn đến đây?

Phùng Uyển hoảng hốt, từ sau khi y trở về, bọn họ chưa từng ngủ chung giường. Bây giờ cũng thế, nàng không muốn chạm vào y.

Cửa phòng lạch cạch mở ra, bóng dáng cao lớn của Triệu Tuấn xuất hiện ở cửa phòng. Y vừa nhìn thấy Phùng Uyển đang lẳng lặng ngồi trên sập, liền nở nụ cười: "Phu nhân". Y đến gần nàng, thân mật dịu dàng nói: "Mấy ngày nay vắng vẻ nàng rồi."

Triệu Tuấn đến bên giường, ngồi xuống, đưa tay ôm lấy eo Phùng Uyển.

Sau khi ôm trọn nàng vào lòng, Triệu Tuấn hít một hơi thật sâu ngay cổ nàng, nói: "Thật là thơm."

Phùng Uyển hờn dỗi liếc y một cái, tựa vào lòng y, hai tay chơi đùa với ngọc bội bên hông y, Phùng Uyển nũng nịu nói: "Phu chủ bận xong rồi à?"

"Mặc cho số phận vậy" Triệu Tuấn thở dài, đưa tay xoa nhẹ hông nàng.

"Ngứa." Phùng Uyển cười khanh khách đẩy tay y ra, nói: "Nói đến chữ "ngứa" này, lúc phu chủ còn chưa về, thiếp đã nghe được một chuyện rất vô lý."

(*dương: ngứa)

"Ồ, nói thử ta nghe xem?"

Phùng Uyển thanh thúy nói: "Ngày đó, sau giờ Ngọ, thiếp đi ngang qua Đông Sơn tự, thấy mỹ nhân nhỏ nhắn yêu kiều. Mỹ nhân này quả thật rất xinh xắn, mũi nho nhỏ, miệng cũng nhỏ vô cùng."

Nàng nói đến đây, hai mắt Triệu Tuấn đã sáng ngời, y vốn rất thích các mỹ nhân nhỏ nhắn yêu kiều.

Phùng Uyển nói: "Mỹ nhân này tên là Mi Nương, là hồng kỹ của Túy Mộng Lâu, nàng ở trước mặt mọi người nói một chữ là chữ "dương", nói kẻ nào có thể đối được chữ này, nàng sẽ uống thâu đêm cùng người đó. Cả đám chín người mười ý, kẻ thì nói là "thống" (đau), có người lại nói là "ma" (tê), còn có người lại nói là "tô" (mềm), kết quả mỹ nhân đều bảo là không đúng."

Nàng dừng một chút, nói: "Phủ chủ, chàng nghĩ đáp án của mỹ nhân là gì?"

"Là gì hả?" Triệu Tuấn quả nhiên cảm thấy vô cùng hứng thú.

Phùng Uyển nói: "Là "tao" (cợt nhã). Nàng nói là "tao", quả nhiên là ăn nói bậy bạ" Nói tới đây, Phùng Uyển đỏ mặt gắt nhẹ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!