Tháng Tư ở kinh thành, trời đổ mưa rả rích suốt nửa tháng liền, đến trung tuần tháng Tư thì mây tan trời tạnh, Thịnh Hoa công chúa vào cung vấn an Thái hậu nương nương cùng các vị Thái phi.
Vì Thịnh Hoa công chúa không có uy h**p gì đến hoàng thất, cho nên Thái hậu đối đãi với nàng ấy cũng không quá nghiêm khắc, thậm chí còn giữ nàng ấy ở lại Từ Ninh Cung hơn nửa canh giờ. Sau khi hành lễ với các vị Thái phi xong, thị nữ bên cạnh bất ngờ kéo nhẹ tay áo của nàng ấy, Thịnh Hoa công chúa cảm thấy kỳ lạ nên dùng ánh mắt hỏi thị nữ: "Có chuyện gì thế?"
Ngay khoảnh khắc đó, nàng ấy nhìn thấy Lý công công, bước chân của nàng ấy thoáng dừng lại.
"Lão nô tham kiến Thịnh Hoa công chúa." Lý công công tươi cười hành lễ rồi cung kính nói: "Công chúa, bệ hạ cho gọi người đến Ngự Thư Phòng một chuyến."
"Hoàng huynh tìm ta làm gì?" Đôi mắt của Thịnh Hoa công chúa mở lớn đầy kinh ngạc, không có chuyện gì mà hoàng huynh lại chủ động triệu kiến nàng ấy sao? Trực giác mách bảo với nàng ấy, chắc chắn là có chuyện phiền phức gì rồi. Nhưng gần đây nàng luôn ngoan ngoãn ở trong phủ, chưa từng gây rắc rối gì mà, vậy thì tại sao hoàng huynh lại muốn gặp nàng ấy chứ?
Đương nhiên Lý công công sẽ không nói rõ chuyện này có liên quan đến danh tiếng của Tạ tam tiểu thư, ông ta chỉ cười rồi lắc cây phất trần trong tay, chậm rãi nói: "Lão nô cũng không rõ."
Ông ta vừa nói xong câu này, Thịnh Hoa công chúa biết ngày là ông ta không nói thật lòng, cả kinh thành này ai mà chẳng biết Lý công công là người thân cận nhất bên cạnh bệ hạ, nếu ông ta thực sự không biết, vậy thì ông ta sẽ chẳng xuất hiện ở đây làm gì.
Nghĩ đến đây, nàng ấy hung hăng lườm Lý công công một cái, giọng nói hơi bực bội: "Vậy làm phiền Lý công công dẫn đường."
Dù sao thì gần đây nàng ấy cũng chẳng làm sai chuyện gì, dù có diện kiến hoàng huynh thì chắc hẳn cũng không đến mức bị hoàng huynh trách phạt.
"Công chúa, mời." Lý công công cung kính giơ tay làm động tác mời.
Thịnh Hoa công chúa vung nhẹ ống tay áo rồi đi theo ông ta đến Ngự Thư Phòng, vừa bước đến cửa, nàng ấy khẽ bĩu môi cố ý tỏ ra ngoan ngoãn rồi mới bước vào.
"Thần muội bái kiến hoàng huynh."
Khi hành lễ, nàng ấy len lén liếc nhìn sắc mặt của hoàng huynh, nhưng chỉ thấy thần sắc của bệ hạ vẫn bình thản, không lộ ra cảm xúc gì đặc biệt.
"Miễn lễ, muội ngồi đi."
Nghe bệ hạ nói như thế, Thịnh Hoa công chúa thầm thở phào nhẹ nhõm, nàng ấy an tâm ngồi xuống chiếc ghế gỗ lê vàng do nội thị chuẩn bị. Trong lòng nàng ấy bắt đầu suy đoán xem rốt cuộc hoàng huynh triệu kiến mình là có chuyện gì.
Không lâu sau, nội thị dâng trà lên, tỳ nữ lại mang lên một đĩa vải thiều tiến cống tươi ngon, hành động này khiến Thịnh Hoa công chúa lập tức nâng cao cảnh giác.
Trà thơm quả ngọt, nhưng tại sao nàng ấy lại cảm thấy tình huống này chẳng khác nào tình huống trong Hồng Môn Yến thế nhỉ? Lẽ nào hoàng huynh muốn vì giang sơn xã tắc mà lệnh cho nàng ấy đi hòa thân sao?
Ngay trong lúc nàng ấy đang thấp thỏm lo lắng thì vị đế vương trên cao kia chậm rãi cất lời: "Trẫm nghe nói, Thịnh Hoa và Tạ tam tiểu thư là khuê trung mật hữu, quan hệ rất tốt có đúng không?"
Sao lại nhắc tới Thư tỷ tỷ rồi…?
Thịnh Hoa công chúa lập tức nở nụ cười tươi rói rồi nhẹ nhàng gật đầu: "Đúng vậy, thần muội và Thư tỷ tỷ đã quen biết nhau nhiều năm, tỷ ấy là người dịu dàng, tính tình cũng rất ôn nhu. Từ năm ngoái sau khi Thư tỷ tỷ đến tuổi cập kê thì số người tới phủ Trung Nghĩa Hầu cầu thân nhiều đến mức sắp giẫm nát cả ngạch cửa rồi."
Lý công công vô thức nhìn về phía bệ hạ, chỉ thấy thần sắc của bệ hạ vẫn thâm sâu khó dò, không lộ ra chút gợn sóng nào. Trong lòng ông ta không khỏi thầm suy đoán… Chẳng lẽ bệ hạ đang ghen sao?
Nhắc đến Thư tỷ tỷ, nụ cười trên gương mặt của Thịnh Hoa công chúa càng thêm rạng rỡ, Tần Dục khẽ nhếch môi, giọng nói trầm ổn vang lên: "Thịnh Hoa, trẫm có chuyện muốn nhờ muội giúp một tay."
Hoàng huynh mà lại có chuyện cần nàng ấy giúp sao?
Thịnh Hoa công chúa kinh ngạc đến mức mắt mở to như chuông đồng, khó tin nói: "Hoàng huynh thật biết cách trêu đùa thần muội mà, nếu có chuyện gì thần muội có thể giúp được, đương nhiên thần muội sẽ không từ chối."
Ngoài việc vì giang sơn xã tắc mà phải hòa thân ra thì Thịnh Hoa công chúa thực sự không nghĩ ra bản thân mình còn có thể giúp gì được cho hoàng huynh.
Không ngờ, hoàng huynh lại thong thả cất lời: "Ba ngày sau, ở Quang Nguyệt Lâu, trẫm muốn gặp mặt Tạ tam tiểu thư."
Lời nói này tựa như một hòn đá lớn rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, khiến cõi lòng của Thịnh Hoa công chúa chấn động không thôi. Nàng ấy không thể tin nổi, thậm chí còn có phần hoảng hốt… Hoàng huynh muốn gặp Thư tỷ tỷ sao? Theo như nàng ấy biết thì hai người họ chưa từng gặp mặt, vậy cớ gì mà hoàng huynh lại muốn gặp Thư tỷ tỷ? Giọng của nàng ấy mang theo sự nghi hoặc: "Hoàng huynh muốn gặp Thư tỷ tỷ à?"
Ánh mắt của Thịnh Hoa công chúa đầy kinh ngạc, nàng ấy cũng không hề che giấu, Lý công công đứng bên cạnh cũng chỉ biết thở dài, khi mới nghe tin bệ hạ muốn gặp riêng Tạ tam tiểu thư thì ông ta cũng kinh ngạc chẳng kém công chúa. Dù sao thì trước đây bệ hạ cũng chỉ gặp Tạ tam tiểu thư có một lần duy nhất, chính là lần ở trong thư phòng của phủ Trung Nghĩa Hầu, chỉ như thế thôi mà đã đủ để khiến bệ hạ động lòng rồi sao?
Tần Dục nhẹ nhàng lật nắp chén trà, động tác thong dong, giọng nói trầm ổn mà rõ ràng: "Đúng vậy."
Nửa tháng nay, hắn không còn mơ thấy giấc mộng kỳ lạ đó nữa, nhưng tại sao trước đó hắn lại liên tục nằm mộng đến hai lần? Nghĩ đi nghĩ lại thì tất cả đều bắt đầu sau khi hắn gặp thiếu nữ ấy, cho nên vị hoàng đế trẻ tuổi này muốn tìm hiểu rõ ràng mọi chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!