Ngự Thư Phòng nhanh chóng sáng đèn, ngự y cũng lập tức được triệu kiến. Dù đêm đã khuya nhưng chỉ cần bệ hạ truyền gọi thì ngự y nào dám chậm trễ? Chương ngự y vội vàng mang theo hòm thuốc, bước nhanh vào Ngự Thư Phòng rồi cung kính quỳ xuống hành lễ: "Hạ quan bái kiến bệ hạ."
Đây đã là lần thứ hai từ khi bệ hạ đăng cơ mà triệu ngự y đến trong đêm, trong lòng Chương ngự y không khỏi suy tính một phen.
Vị đế vương trẻ tuổi trước mặt này có dung mạo tựa như trong bức họa, trên người khoác long bào thêu hoa văn vàng ròng trên nền gấm đen, phong thái tôn quý, thoạt nhìn hắn rất lạnh lùng mà lại kiêu hãnh, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước tĩnh lặng, hắn khẽ nâng tay lên: "Đứng dậy đi."
"Tạ bệ hạ."
Tần Dục lạnh nhạt cất lời: "Hôm nay trẫm đã mơ thấy cùng một cảnh tượng đến hai lần, cho nên trẫm muốn hỏi khanh một câu… Liệu giấc mộng này có phải là do có người dùng tà thuật mê hoặc trẫm hay không?"
Lời nói của hắn thản nhiên mà lạnh lùng, không mang theo chút dao động cảm xúc nào.
Hắn có thể ngồi trên vị trí cửu ngũ chí tôn, đương nhiên hắn cũng không tin vào chuyện quỷ thần, nhưng có lẽ nào nào giấc mộng này ám chỉ hắn có duyên phận trời định với nữ tử trong mộng hay sao? Hay là sau này nữ tử đó chính là người trong lòng của hắn?
Hoàng đế… Tuyệt đối không thể nào, hắn cũng không nên để tâm tư mình vướng bận bởi một nữ tử được.
Đột nhiên Chương ngự y ngẩn ra, ông ấy nhớ lại trước đây bệ hạ từng nhắc đến giấc mộng này, khi đó ông ấy nghĩ là do bệ hạ mới đăng cơ chưa lâu, long thể mỏi mệt nên mới sinh ra ảo giác, nhưng bây giờ xem ra, e rằng chuyện này không đơn giản như vậy…
Ông ta lại trầm ngâm trong chốc lát rồi tiếp lời: "Hạ quan cho rằng nguyên nhân có thể là do bệ hạ ngày đêm xử lý việc triều chính, khiến cơ thể lao tâm quá độ, cho nên tinh thần mới mỏi mệt, vì nguyên nhân này mà giấc ngủ cũng bất an, hạ quan sẽ kê một phương thuốc giúp bệ hạ an thần."
Chương ngự y dừng lại giây lát rồi cẩn thận nói thêm: "Cũng có một khả năng khác, chính là chuyện mà người đời vẫn thường hay nói… Ban ngày nghĩ gì, ban đêm sẽ mơ thấy chuyện đó. Nếu trong lòng bệ hạ luôn vướng bận một chuyện thì khi đêm đến rất có thể sẽ nằm mơ thấy chuyện đó."
Từ trước đến nay, bệ hạ vẫn luôn không gần nữ sắc, chưa từng nghe nói có vị tiểu thư nhà nào lọt vào mắt xanh của bệ hạ. Thế nhưng giấc mộng lặp đi lặp lại này lại có liên quan đến một nữ tử thần bí, nhỡ đâu nữ tử đó chính là người mà bệ hạ vô thức để tâm đến thì sao?
Nếu thật sự là người trong lòng của bệ hạ, có lẽ chỉ khi nào nghênh đón nàng ấy vào cung thì bệ hạ mới có thể buông bỏ tâm tư này.
Dù Chương ngự y chưa từng dò hỏi chuyện hậu cung nhưng ông ấy vẫn biết Thái hậu nương nương ở Từ Ninh Cung có ý định đưa Du Ninh tiểu thư, thiên kim của phủ Sở Quốc Công tiến cung để hầu hạ bệ hạ.
Nghe Chương ngự y nói xong, Tần Dục chỉ cười nhạt. Hắn chưa từng có hứng thú với nữ sắc, sao có thể chỉ vì "nghĩ quá nhiều vào ban ngày" mà mơ thấy giấc mộng này được chứ? Thật là nực cười mà.
Hoàng đế khẽ liếc nhìn Lý công công rồi nhàn nhạt phân phó: "Lý công công, đưa Chương ngự y đi kê đơn thuốc."
"Tuân chỉ, bệ hạ."
Bóng đêm đen dày đặc như mực bao trùm toàn bộ hoàng cung, sau một trận xáo động thì Ngự Thư Phòng lại khôi phục vẻ tĩnh lặng như thường ngày.
…
Tạ Thư và Thịnh Hoa công chúa xuất môn vào buổi chiều, họ cùng nhau đi dạo hồi lâu thì sắc trời đã dần tối, cho nên hai vị tiểu thư mỗi người trở về phủ riêng của mình, một người về phủ công chúa, một người về phủ Trung Nghĩa Hầu.
Vừa bước chân vào phủ, Tạ Thư đã đi cùng nha hoàn đến chính phòng để thỉnh an mẫu thân, lúc này Vân thị vẫn chưa nghỉ ngơi, dường như bà ấy đang chờ nàng, vừa thấy thấy nữ nhi bước vào cửa thì bà ấy vội vàng ra đón: "Thư nhi đã về rồi sao?"
"Mẫu thân." Tạ Thư dịu dàng thi lễ với bà ấy, dáng vẻ của nàng đoan trang thanh tú.
"Ôi trời, mấy ngày nay con cứ ở mãi trong phủ, lần này ra ngoài một chuyến có thấy thoải mái hơn không?" Vân thị kéo nàng ngồi xuống, dịu dàng chạm nhẹ vào trán con gái, động tác tràn đầy yêu thương.
Từ khi bệ hạ đăng cơ đến bây giờ, nữ nhi cứ mãi thu mình ở trong khuê phòng, dường như không còn hứng thú với những cuộc tụ họp bằng hữu nữa, ngay cả yến tiệc thưởng hoa do Thịnh Hoa công chúa tổ chức mà nàng cũng chẳng màng tham gia, chuyện này khiến Vân thị vô cùng lo lắng, bà ấy sợ nữ nhi cứ ở mãi trong phủ, u uất ảnh hưởng đến tinh thần.
"Mẫu thân lại trêu con rồi." Tạ Thư khẽ cười, ánh mắt long lanh như nước thu, đôi đồng tử đen trắng rõ ràng, giọng nói có chút hờn dỗi càng lộ làm vẻ mềm mại đáng yêu của nàng.
Vân thị mỉm cười, giọng nói mang theo sự cưng chiều: "Mẫu thân là quan tâm con thôi. Hôm nay con cũng mệt rồi, mau về nghỉ ngơi đi, ngày khác ta sẽ nói chuyện này với con sau."
Tạ Thư hiểu ý, nàng cũng không truy hỏi thêm mà chỉ dịu dàng đáp: "Vậy mẫu thân cũng nghỉ ngơi sớm đi ạ."
Vân thị gật đầu, sau đó bà ấy bảo Lâm ma ma đưa nàng về phòng.
Đến khi Lâm ma ma quay lại thì bà ấy mỉm cười nhẹ rồi nói với Vân thị: "Tiểu thư nhà chúng ta có tính tình hiền hòa, không kiêu căng, cũng không vội vã. Nếu sau này tiểu thư có tiến cung thì có lẽ cũng sẽ là một bậc mẫu nghi khiến người ta kính trọng đấy."
Dù Tạ Thư có xuất thân là tiểu thư khuê các, nhưng lại không phải kiểu người câu nệ khuôn phép, nàng mang nét dịu dàng mà không mất đi sự hoạt bát, đáng yêu nhưng vẫn giữ được sự đoan trang, càng nhìn càng khiến người ta yêu mến không thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!