Trong hộp là ánh vàng lấp lánh, bộ diêu vàng nhẹ nhàng lay động đặt trước mặt Tạ Thư. Nàng lập tức nhận ra, đây chẳng phải là đôi bộ diêu vàng được Đông Lý tiến cống năm ngoái sao?
"Đây là…"
"Chắc hẳn Thư tỷ tỷ đã nhận ra rồi, đây là bộ diêu vàng Vân Hoa Nhan mà Đông Lý tiến cống lần trước, ta thấy hoa thược dược trên đó rất hợp với tỷ, cho nên ta đã xin hoàng huynh ban tặng. Kết quả là hoàng huynh không chút do dự đã ban tặng cho ta, ta lập tức mang đến cho tỷ, Thư tỷ tỷ, tỷ xem có thích không?"
Kiếp trước, Tạ Thư là phi tử được sủng ái nhất trong hậu cung, nàng đã từng nhìn thấy vô số kỳ trân dị bảo, cho nên khi nhìn thấy bộ diêu vàng này, nàng cũng không cảm thấy quá ngạc nhiên. Nhưng nàng không muốn phụ lòng tốt của Thịnh Hoa công chúa, cho nên nàng khẽ mỉm cười lấy lệ: "Hai bộ diêu này đều rất đẹp, đa tạ công chúa."
"Thư tỷ tỷ thích là tốt rồi." Nói xong, Thịnh Hoa công chúa vội vàng muốn đeo bộ diêu lên cho Tạ Thư. Hôm nay, nàng búi tóc kiểu Kinh Hồng, vốn dĩ đã vô cùng xinh đẹp động lòng người, nay lại được điểm xuyết thêm đôi diêu vàng khiến nàng càng thêm phần diễm lệ, mà trong dáng vẻ diễm lệ ấy lại có chút dịu dàng, quả thực có thể gọi là nàng là tuyệt đại giai nhân.
Nhìn thấy vẻ xinh đẹp động lòng người này của nàng, Thịnh Hoa công chúa rất hài lòng, nàng ấy khẽ gật đầu. Trong kinh thành, quả thật Thư tỷ tỷ là nữ tử đẹp nhất, sắc đẹp này khó ai có thể sánh bằng.
Chỉ chốc lát sau, hạ nhân mang từng đĩa điểm tâm tinh xảo lên, bất ngờ nhất là trong đó có một đĩa bánh hải đường. Mỗi lần đến phủ Trung Nghĩa Hầu, Thịnh Hoa công chúa đều cảm thấy những món ăn ở đây đặc biệt hợp khẩu vị của nàng ấy, nàng ấy vươn tay cầm lấy một miếng bánh hải đường.
"Thư tỷ tỷ, tỷ không biết hôm nay trong yến tiệc thế nào đâu, Du Ninh tỷ tỷ đã chuẩn bị một điệu Vũ Y Nghê Thường để dâng lên hoàng huynh, kết quả hoàng huynh không đến khiến tỷ ấy đen cả mặt, xem ra ý định tác hợp Du Ninh tỷ tỷ với hoàng huynh của mẫu hậu hoàn toàn thất bại rồi."
Rõ ràng Hoàng huynh không có tình cảm với Du Ninh tỷ tỷ, nhưng mẫu hậu vẫn muốn nàng ấy trở thành Hoàng hậu, làm sao có thể thành công được đây?
Mẫu hậu cứ như vậy, sớm muộn gì hoàng huynh cũng sẽ không chịu nổi nữa.
"Có lẽ sau này Sở cô nương sẽ vào cung thôi." Tạ Thư thích nhất là bánh hoa quế, nàng cảm thấy hương vị của nó ngọt thanh không ngán, nàng khẽ cắn một miếng rồi cất giọng nhẹ nhàng đáp lại lời của Thịnh Hoa.
Thịnh Hoa công chúa lộ ra vẻ nghi hoặc, nhìn nàng hỏi: "Thư tỷ tỷ, sao tỷ lại nghĩ vậy?"
Tạ Thư thoáng cau mày, cảm thấy lời mình nói hơi có phần khẳng định, cho nên nàng nhẹ nhàng chuyển chủ đề, mỉm cười đáp: "Ta chỉ nghĩ rằng Sở cô nương có xuất thân hiển hách, nếu có thể làm Hoàng hậu thì cũng hợp lý thôi."
"Tuy Du Ninh tỷ tỷ cũng có gia thế hiển hách, nhưng nếu hoàng huynh không thích thì chỉ dựa vào gia thế và sự tác hợp của mẫu hậu, e rằng tỷ ấy khó có thể tiến cung."
Tuy Hoàng huynh có tính tình ôn hòa, nhưng một khi hoàng huynh đã quyết định điều gì thì không ai lay chuyển được. Nếu không thì Du Ninh tỷ tỷ đã sớm vào cung rồi.
Thịnh Hoa công chúa ăn thêm một miếng bánh hải đường, rồi sau đó lại lấy thêm một miếng bánh thược dược, nàng ấy khẽ nghiêng đầu hỏi Tạ Thư: "Thư tỷ tỷ, sau này tỷ muốn gả cho một lang quân như thế nào?"
Nữ tử khuê các khi tụ họp với nhau luôn không tránh khỏi những câu hỏi đại loại như thế, Tạ Thư thoáng trầm ngâm rồi nghiêm túc đáp: "Ta muốn gả cho một người ôn hòa lễ độ, biết quan tâm thê tử."
Tốt nhất là hậu viện yên tĩnh, không có quá nhiều thị phi phải giải quyết, nếu không lại như kiếp trước, nếu như thế thì nàng tình nguyện không cần.
Ôn hòa lễ độ…
Biết quan tâm thê tử…
Thịnh Hoa công chúa nhanh chóng nghĩ lướt qua trong đầu danh sách các lang quân ở kinh thành. Nàng ấy cảm thấy người có thể xứng đôi với Thư tỷ tỷ quả thực rất hiếm, nhưng nếu suy nghĩ kỹ thì vẫn có một người, dù xét về gia thế hay tài hoa, cũng có thể xem là xứng đôi với Thư tỷ tỷ.
Thịnh Hoa công chúa khẽ cười rồi chớp mắt hỏi: "Thư tỷ tỷ đang nói đến Lương tam công tử của phủ Thừa tướng sao? Ta nhớ rõ Lương tam công tử là người nổi tiếng ôn hòa lễ độ, tài hoa hơn người trong kinh thành, có không ít tiểu thư khuê các muốn gả cho ngày ấy."
Lương Hằng chính là tam công tử của phủ Thừa tướng, chính là lang quân ôn hòa lễ độ nhất kinh thành, lại thêm tài hoa xuất chúng, cách đối nhân xử thế cũng rất hòa nhã. Hơn phân nửa tiểu thư quyền quý trong kinh thành đều muốn gả cho hắn ta.
Nếu không thì Thịnh Hoa công chúa đã chẳng nghĩ đến hắn ta đầu tiên. Dung mạo xuất chúng, tài học hơn người, lại giữ mình trong sạch… Chỉ riêng nhưng điều này thôi thì đã rất hiếm thấy số các công tử ở kinh thành rồi.
Kiếp trước, vị công tử ôn hòa nhã nhặn này đã trở thành Lễ Bộ Thượng Thư, nhưng chưa từng lập thê tử, Tạ Thư mỉm cười: "Lương tam công tử xuất sắc như vậy, biết đâu người ta đã có người trong lòng rồi."
"Thư tỷ tỷ, lời này của tỷ thì ta không đồng ý đâu! Tỷ xinh đẹp thế này, lại là đệ nhất quý nữ trong kinh thành này, chẳng lẽ trong lòng tỷ cũng đã có người nào rồi sao?" Thịnh Hoa công chúa không tán thành, nàng ấy lườm Tạ Thư một cái.
Tạ Thư chỉ cười mà không nói gì.
"Thư tỷ tỷ, ta nói thật đấy. Nếu sau này tỷ thật lòng muốn gả cho Lương tam công tử thì cứ nói với ta, ta sẽ lập tức vào cung nhờ hoàng huynh ban hôn cho hai người!" Thịnh Hoa công chúa thấy nàng không tin thì bĩu môi rồi nghiêm túc nói.
Tạ Thư: "…"
"Đa tạ công chúa đã có lòng, chỉ là chuyện hôn sự của thần nữ vẫn phải do phụ mẫu quyết định, sau này nếu thực sự phải gả đi thì ta cũng muốn tìm một người có tình cảm chân thành với mình mới được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!