Nghe nói bệ hạ cho mời, Khương thái y vô cùng lo lắng, ông ấy vội vàng chạy đến Ngự Thư Phòng, sợ rằng bệ hạ vì ngày đêm lao lực chuyện quốc sự mà sinh bệnh.
Nhưng trước khi Khương thái y đến thì Quế ma ma bên cạnh Thái hậu đã đến Ngự Thư Phòng trước, bà ta cúi đầu hành lễ rồi cung kính nói: "Bệ hạ, Thái hậu nương nương muốn mời ngài đến Từ Ninh Cung một chuyến."
Lý công công vô thức liếc nhìn bệ hạ, lần này ý của Thái hậu đã quá rõ ràng, không cần phải nói gì thêm.
Sắc mặt của hoàng đế lộ ra một tia không kiên nhẫn, hắn chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng, gương mặt tuấn mỹ khó đoán ra cảm xúc gì.
Thấy như vậy, Quế ma ma mới thở phào nhẹ nhõm, Thái hậu luôn muốn nhúng tay vào chuyện hậu cung của bệ hạ khiến người cảm thấy bất mãn, chỉ là Thái hậu vẫn chưa nhận ra chuyện này thôi, Quế ma ma lo rằng bệ hạ sẽ không chịu đến Từ Ninh Cung, may mà bệ hạ cũng không làm khó hạ nhân.
Bên ngoài Dưỡng Tâm Điện, có tiếng của thái giám cao giọng vang lên: "Bệ hạ khởi giá đến Từ Ninh Cung!"
Khi bóng dáng tôn quý của hoàng đế vừa đến nơi thì toàn bộ cung nữ trong Từ Ninh Cung đều quỳ phủ phục trên mặt đất, vội vàng hành lễ: "Nô tỳ tham kiến bệ hạ, bệ hạ vạn phúc kim an."
"Miễn lễ."
Tần Dục khẽ nâng tay lên, gương mặt tuấn tú, khí thế mạnh mẽ không cho phép ai khác xem nhẹ.
Một cung nữ có dung mạo thanh tú tiến lên dâng trà, khuôn mặt của nàng ta ửng hồng, không dám ngẩng đầu nhìn vị hoàng đế trẻ tuổi này.
Thái hậu phất tay ra hiệu cho cung nữ lui xuống, bà ta chỉ giữ lại vài tâm phúc bên cạnh rồi cười nói: "Chắc hoàng thượng cũng biết vì sao ai gia mời con đến đây, ai gia cũng không vòng vo nữa. Năm đầu tiên con đăng cơ, trong ngoài còn nhiều chính sự rối ren, vốn dĩ triều chính và hậu cung phải đồng hành cùng nhau để củng cố ngôi vị hoàng đế của con, dù con chưa vội lập hậu thì cũng nên chọn vài nữ tử có xuất thân danh giá tiến cung rồi."
Tần Dục nghe xong nhưng vẫn giữ vẻ mặt hờ hững, chỉ là trong đầu hắn chợt hiện lên hình ảnh của giấc mộng kỳ lạ đó… Quý phi?
Thấy hoàng đế im lặng, Thái hậu biết ý định hôm nay của bà ta khó thành. Nếu bệ hạ đồng ý thì bà ta sẽ nhân cơ hội này tiến cử Du Ninh vào cung, nhưng bệ hạ lại không hề tiếp lời, cho nên Thái hậu cũng đành bất đắc dĩ, ai bảo bệ hạ là do tiên đế tự tay dạy dỗ chứ, vốn dĩ từ nhỏ hắn đã chẳng gần gũi với người mẫu hậu như bà.
Thái hậu suy nghĩ hồi lâu rồi đành nhượng bộ một bước, bà ta cười nói: "Trong kinh thành này không thiếu nữ tử có xuất thân danh môn, tài sắc vẹn toàn. Nếu hoàng thượng chưa để mắt đến ai thì ai gia cảm thấy có thể để Lễ Bộ lập danh sách tuyển tú. Dù sao ba năm tuyển tú một lần cũng là quy củ của triều ta."
Dù sao thì cũng phải tuyển nữ tử nhập cung, hoàng đế nhấp một ngụm trà rồi cất giọng điềm đạm: "Vậy thì cứ theo ý mẫu hậu mà làm, để Lễ Bộ lập danh sách tuyển tú đi."
Hắn cảm thấy hơi tò mò, rốt cuộc vị "Quý phi" trong giấc mộng đó là ai, có đáng để "hắn" hạ mình lấy lòng nàng ấy không? Chuyện này hoàn toàn không giống với tính cách của hắn, nhưng người trong mộng kia chính là hắn mà, chuyện này thật khó hiểu.
Thái hậu không ngờ bệ hạ lại đồng ý, bà ta vui mừng thở phào một hơi, nếu đã có tuyển tú thì ai có thể nhập cung đều phụ thuộc vào xuất thân và gia thế. Tuy trong số quý nữ ở kinh thành này, Du Ninh không phải người xuất sắc nhất nhưng vẫn có địa vị vững chắc, nếu nàng ta tiến cung thì chắc chắn sẽ giữ được vị trí chủ chốt.
"Bệ hạ khởi giá hồi cung."
Chờ đến khi đế vương rời đi rồi, Thái hậu mới lộ ra nụ cười hài lòng, trong lòng bà ta thầm tính toán: "Tuy hoàng đế chưa từng thấy điệu múa Vũ Y Nghê Thường của Du Ninh nhưng đã chấp thuận tuyển tú rồi, vậy cơ hội Du Ninh nhập cung lại càng lớn hơn."
Quế ma ma cũng cười theo: "Thái hậu nương nương quả thật cao tay! Sở tiểu thư có Thái hậu che chở, chắc chắn có thể thuận lợi vào cung."
Thái hậu nương nương đối với điệt nữ của mình luôn lo nghĩ chu toàn, tính kế đủ đường.
"Chỉ cần Du Ninh có thể giữ vững vinh quang cho phủ Sở Quốc Công thì ai gia đã mãn nguyện rồi, bây giờ ngươi sai người đến Lễ Bộ, bảo họ nhanh chóng lập danh sách tú nữ đi. Ngoài ra, có một người nhất định không được xuất hiện trong danh sách này…"
Ánh mắt của Thái hậu sắc lạnh, bà ta hạ thấp giọng nói với Quế ma ma.
Quế ma ma nghe xong thì vừa kinh ngạc vừa bất ngờ… Thái hậu thế mà lại cẩn thận đề phòng Tam tiểu thư của phủ Trung Nghĩa Hầu.
"Tam tiểu thư của Tạ gia có thân thế chẳng thua kém Du Ninh, tài mạo cũng ngang nhau. Nếu nàng ta vào cung thì sớm muộn gì cũng sẽ trở thành đối thủ của Du Ninh, thay vì như vậy thì chi bằng không để nàng ta có cơ hội gặp hoàng đế. Nếu phủ Trung Nghĩa Hầu nhất quyết muốn đưa nữ nhi vào cung, vậy thì để dành cho lần tuyển tú sau đi."
Giọng nói của Thái hậu lạnh lùng, ánh mắt của bà ta đầy toan tính.
Quế ma ma lập tức hiểu ý nên không dám nói thêm gì nữa, Thái hậu nương nương đang muốn loại bỏ mọi chướng ngại trên con đường của Sở tiểu thư ngay từ ban đầu.
…
Tiền viện của phủ Trung Nghĩa Hầu tràn ngập không khí vui vẻ, nguyên nhân là vì Tạ Hoài An, nhị ca của Tạ Thư đã trở về. Từ khi gia nhập quân doanh, Tạ Hoài An hiếm khi về nhà, nên hôm nay trong phủ lại càng thêm náo nhiệt.
Cả nhà quây quần bên bàn tròn bằng gỗ lê vàng để dùng bữa, Tạ Hoài Dư nhớ lại cảnh tượng trong thư phòng hôm nay, sau đó hắn ta gắp cho muội muội một hai miếng tôm hấp rồi cười hỏi: "Hôm nay muội vội vàng rời đi như thế, có phải là bị dọa sợ rồi không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!