Chương 4: Bước chân vội vã

Vài làn gió nhẹ từ khung cửa sổ lùa vào, Tạ Thư buộc bản thân phải giữ bình tĩnh, chí ít ký ức kiếp trước chỉ có nàng là người nhớ rõ. Nếu đế vương không có hồi ức của kiếp trước, vậy thì người này cũng không còn là kẻ mà nàng từng quen biết, nàng không có gì phải sợ hắn cả.

Bây giờ một người là đế vương cao cao tại thượng, một người là tiểu thư con nhà quan, không còn là thái tử và lương đệ, cũng không phải là Chiêu Sở Đế và quý phi được hắn sủng ái nhất lục cung năm nào nữa.

Nghĩ thông suốt chuyện này rồi, khuôn mặt kiều diễm dịu dàng của Tạ Thư nhẹ nhàng nở nụ cười, nàng ung dung hành lễ trước bậc đế vương: "Thần nữ tham kiến bệ hạ, bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế."

Lý công công theo hầu phía sau đế vương thoáng ngạc nhiên nhìn vị tam tiểu thư của Tạ gia. Bình thường các tiểu thư nhà quan khi diện kiến hoàng đế đều ít nhiều có chút khẩn trương, nhưng tam tiểu thư của phủ Trung Nghĩa Hầu lại không hề để lộ vẻ bất an, chẳng trách nàng được xưng tụng là đệ nhất quý nữ kinh thành, khí chất này, quả thật không phải ai cũng có thể sánh được.

Giọng nói của nàng cực kỳ dịu dàng, tựa như dòng suối nhỏ chảy róc rách, khiến người nghe cảm thấy thư thái dễ chịu.

Tần Dục không lập tức bảo nàng đứng dậy, bởi vì ngay khoảnh khắc nghe thấy giọng nói ấy, thái dương của hắn khẽ giật, như thể trong âm thanh đó có một tầng ký ức xa xăm nào đó đang trỗi dậy.

… "Thần thiếp tham kiến bệ hạ."

… "Bệ hạ nói vậy là đang nghi ngờ thần thiếp sao?"

…  "Rõ ràng thần thiếp đoan trang thục đức như thế, vậy mà người khác cứ muốn đàm tiếu sau lưng thần thiếp, chẳng lẽ ngay cả buồn bã một chút mà thần thiếp cũng không được buồn sao?"

Hai giọng nói dường như đang hòa vào nhau, nhưng âm thanh xa xăm kia, ngoài sự dịu dàng còn pha thêm chút tủi hờn.

Tạ Thư đợi mãi mà không nghe có ai bảo mình đứng lên, nàng đang định ngẩng đầu lên nhìn thì nghe thấy giọng nói trầm ổn dễ nghe của vị đế vương này, mang theo chút từ tính ung dung: "Tạ tiểu thư, miễn lễ."

"Tạ ơn bệ hạ." Tạ Thư vội vàng đứng dậy, nàng vô thức muốn xin cáo lui nhưng Tạ Hoài Dư lại nghĩ nếu muội muội đã đến đây rồi, có lẽ là có chuyện quan trọng tìm mình, mà trong lòng hắn ta thì người muội muội này còn quan trọng hơn công vụ, cho nên huynh trưởng đã trực tiếp hỏi đến nàng.

Vì trong thư phòng có thêm một người nên Tạ Thư cảm thấy không được tự nhiên, nhưng nếu không giải thích rõ ràng thì nhất định đại ca sẽ không để nàng rời đi. Thế là nàng hơi bĩu môi, giọng điệu mang theo vẻ làm nũng của nữ nhi: "Ta nghe nói đại ca đã trở về, nên đến thăm huynh thôi."

"Thì ra Thư Nhi nhớ đại ca à? Gần đây ta bận quá nên không thể dẫn muội ra ngoài chơi, chờ thêm mấy ngày nữa, ta sẽ đưa muội đi trại Kinh Giao cưỡi ngựa có được không?" Tạ Hoài Dư bật cười, giọng điệu dỗ dành như đang dỗ một tiểu hài tử.

Tần Dục khẽ vuốt chén trà men xanh trong tay, khóe môi hơi nhếch lên, không tỏ thái độ gì.

Tạ Thư vô thức liếc nhìn hoàng đế một cái rồi vội vàng thu ánh mắt lại, nàng gật đầu lung tung: "Được." 

Sau đó nàng lại hành lễ với hoàng đế: "Vậy thần nữ xin cáo lui trước."

Tần Dục gật đầu.

Cửa thư phòng đóng lại, tiểu tiểu thư đến như một cơn gió nhỏ rồi vội vã đi cũng như một cơn gió.

Tạ Hoài Dư nhìn theo bóng dáng rời đi của muội muội, trong mắt mang theo vài phần cưng chiều, hắn ta mỉm cười rồi quay sang giải thích với hoàng đế: "Trong nhà vi thần chỉ có một muội muội này thôi, nên mọi người đều rất thương yêu muội ấy, tính tình nữ nhi có phần bộc trực, mong bệ hạ đừng chê cười."

"Không sao."

Chuyện nhà của thần tử, đương nhiên Tần Dục không xen vào. Chỉ là vừa nãy, hắn lại sinh ra một loại ảo giác kỳ lạ, chẳng lẽ là do mấy ngày nay hắn quá bận rộn phê duyệt tấu chương nên không có thời gian nghỉ ngơi sao?

Ánh mắt của Tần Dục thoáng trầm xuống, hắn đặt chén trà men xanh xuống bàn rồi đứng dậy: "Đi thôi."

"Bệ hạ, mời ngài đi trước." Tạ Hoài Dư cũng đứng dậy theo hắn.

Bên ngoài thư phòng, Mai Nhi vẫn đang chờ tiểu thư, khi nhìn thấy nàng vội vàng chạy ra ngoài thì Mai Nhi ngạc nhiên hỏi: "Sao nhanh như thế mà tiểu thư đã ra ngoài rồi? Không phải đại công tử đang ở trong thư phòng sao?"

Bình thường khi ở trước mặt người ngoài, tiểu thư luôn đoan trang dịu dàng. Đây là lần đầu tiên Mai Nhi nhìn thấy nàng hấp tấp như vậy, cứ như có thú dữ đuổi theo sau vậy.

Đến tận lúc này mà tim của Tạ Thư vẫn còn đập nhanh, nàng khẽ thở ra một hơi: "Trong thư phòng ngoài đại ca của ta ra còn có người khác nữa."

Chắc là bằng hữu của đại công tử, từ khi vào Hàn Lâm Viện, đại công tử đã kết giao không ít bằng hữu, toàn là những công tử có phong độ xuất chúng.

Tạ Thư biết Mai Nhi đã hiểu lầm nhưng nàng cũng không muốn giải thích, vốn dĩ nàng nghĩ hôm nay hoàng đế sẽ đến phủ của Thịnh Hoa công chúa dự yến tiệc ngắm hoa, ai ngờ hắn lại xuất hiện ở phủ Trung Nghĩa Hầu, hơn nữa còn đang bàn luận chuyện gì đó cùng đại ca.

Dù sao thì đại ca cũng là thư đồng của hoàng đế, được hoàng đế tự tay bồi dưỡng mà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!