Chương 3: Muội muội Tùy chỉnh

Tưởng tượng đến việc Chiêu Sở Đế sẽ đến phủ Thịnh Hoa công chúa dự tiệc ngắm hoa, tấm thiệp mời trong tay Tạ Thư bỗng trở thành một củ khoai nóng bỏng. Nàng đặt thiệp xuống, dịu dàng mỉm cười: "Đa tạ công chúa đã có lòng, nhưng hôm đó thần nữ phải cùng huynh trưởng ra ngoài một chuyến, e là không thể tham dự yến tiệc ở phủ công chúa."

Kiếp trước, nàng và bậc đế vương từng chung chăn gối, là Quý phi được sủng ái nhất hậu cung, nhưng nàng đã chết một lần, những gì đã qua cũng nên tan thành cát bụi.

Đời này, ai làm Hoàng hậu, ai làm Quý phi đều chẳng liên quan đến nàng nữa.

"Nhưng nếu Thư tỷ tỷ không đi, yến tiệc ngắm hoa này e là sẽ kém vui đi nhiều đấy." Nghe thấy nàng từ chối, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thịnh Hoa công chúa lập tức ỉu xìu.

Trong kinh thành, ít nhất một nửa số thiên kim tiểu thư đều muốn trở thành phi tử của Hoàng huynh, chẳng lẽ Thư tỷ tỷ lại không muốn sao?

Nhưng cũng đúng thôi, với tài mạo của Thư tỷ tỷ, có biết bao công tử danh môn muốn cưới nàng làm thê tử.

Thấy Thịnh Hoa công chúa buồn bã, Tạ Thư ngược lại còn an ủi nàng ấy: "Thái hậu nương nương không phải đang muốn tác hợp bệ hạ và Sở tiểu thư sao? Đến lúc đó, yến tiệc chắc chắn sẽ rất náo nhiệt."

Kiếp trước, khi Tạ Thư vào Đông Cung được một năm thì tiên đế băng hà, Chiêu Sở Đế thuận thế đăng cơ, vì đã có danh phận từ trước nên chỉ một ngày sau khi tân đế lên ngôi, nàng đã được sắc phong làm Quý phi, chưởng quản phượng ấn. 

Nhưng cũng vì thế mà Thái hậu coi nàng như cái gai trong mắt.

Mãi về sau, nàng mới hiểu ra, ngay từ đầu Thái hậu đã muốn đưa điệt nữ của mình là Sở Du Ninh lên ngôi Hoàng hậu, chính vì thế mà bà ta mới luôn ghét bỏ nàng.

Ngay cả khi chọn tú nữ, nhờ có Thái hậu chống lưng mà Sở Du Ninh cũng có thể tiến cung. Nhưng dù có vào được hậu cung thì bệ hạ vẫn chưa từng nghĩ lại trong cung của nàng ta, thậm chí còn chẳng buồn dùng bữa cùng nàng ta một lần nào. 

Nhìn thấy điệt nữ không được sủng ái thì Thái hậu lại trút giận lên đầu Tạ Thư, cho rằng nàng mê hoặc hoàng đế, khiến ngài ấy ngày ngày đều ở lại cung của nàng.

Khi đó Tạ Thư từng nghĩ nếu đã mang tiếng xấu đến thế rồi thì chí ít cũng phải nhận được chút lợi lộc. Vì vậy nàng mới muốn làm Hoàng hậu, chỉ đáng tiếc, cuối cùng nàng cũng đợi được ngày Chiêu Sở Đế lập hậu nhưng nàng chẳng còn mạng mà hưởng phúc nữa.

Bây giờ, Tạ Thư đã hiểu, đời này tìm một người bình thường để gả đi, không có mâu thuẫn với bà bà hay mâu thuẫn giữa các thê thiếp với nhau, bình yên sống cả đời mới là điều tốt nhất.

"Vì yến tiệc lần này mà Sở tỷ tỷ đã đặc biệt chuẩn bị điệu Vũ Y Nghê Thường để dâng lên Hoàng huynh, không biết huynh ấy có thích không nữa."

Thịnh Hoa công chúa đôi khi cảm thấy mẫu hậu đang tự mình làm khổ mình, Sở tỷ tỷ từ nhỏ đã được mẫu hậu nuôi dưỡng bên người, nếu Hoàng huynh thật sự thích nàng ta thì chẳng phải đã sớm cho nàng ta danh phận rồi sao? Chưa ban danh phận, chẳng phải vì huynh ấy không có tình cảm với nàng ta hay sao? Ấy thế mà mẫu hậu vẫn nghĩ đủ cách giúp Sở tỷ tỷ, chỉ mong nàng ta có thể khiến Hoàng huynh động lòng.

Tạ Thư nhấc chén ngọc lên, khuôn mặt trong trẻo như trăng thu, nàng không nói một lời.

Thịnh Hoa công chúa thấy nàng không có hứng thú với yến tiệc thì vội đổi đề tài: "Nếu Thư tỷ tỷ không muốn tham dự yến tiệc lần này thì thôi vậy, nhưng sau này khi rảnh rỗi tỷ nhất định phải đến phủ công chúa chơi cùng ta đấy."

Thịnh Hoa công chúa là Thất công chúa đương triều, tuy không cùng một mẫu thân với đế vương, nhưng vẫn được hắn rất mực sủng ái, vậy các tiểu thư danh giá trong kinh đều tìm mọi cách lấy lòng nàng ấy, đối phó một lần thì không sao nhưng nếu ngày nào cũng phải ứng phó thì quá mệt mỏi. Tạ Thư là người hiếm hoi không muốn lợi dụng nàng ấy, vì vậy hai người nhanh chóng trở thành tri kỷ chốn khuê phòng.

"Nhất định rồi." Tạ Thư thầm thở phào nhẹ nhõm, nụ cười cũng trở nên rạng rỡ hơn, đẹp đến rung động lòng người.

Trước khi về phủ công chúa, Thịnh Hoa công chúa còn ở lại phủ Trung Nghĩa Hầu dùng bữa trưa. Tạ Thư tự mình tiễn nàng ấy ra cửa, khi trở về nàng nhìn thấy Mai Nhi đang hé môi muốn nói gì đó nhưng lại thôi

Nàng khẽ cười hỏi Mai Nhi có chuyện gì, lúc này Mai Nhi mới cẩn thận mở miệng: "tiểu thư, nô tỳ nhớ rằng…"

Vừa rồi, tiểu thư nói với công chúa rằng ngày hôm ấy muốn cùng đại công tử ra ngoài, nhưng nàng ấy nhớ rõ không có chuyện đó. Dạo gần đây, đại công tử bận đến mức chân không chạm đất, đôi khi còn không về phủ cả đêm, làm gì có thời gian đi cùng tam tiểu thư chứ?

"Ta vốn không thích đến những nơi đông người, ngày đó phủ công chúa chắc chắn sẽ có rất nhiều khách khứa." Lúc này trong phòng chỉ có hai chủ tớ, Tạ Thư cũng thả lỏng hơn, nàng hơi cong môi, đôi mắt long lanh như tiểu hồ ly đầy tinh quái.

Lý do này nghe có vẻ hợp tình hợp lý, chỉ là lần trước phủ Chiêu Dương công chúa tổ chức tiệc ngâm thơ, tiểu thư cũng đã đi, chẳng qua lần đó phủ Chiêu Dương công chúa không mời bệ hạ thôi. Mai Nhi đoán rằng có thể tiểu thư nhà mình không muốn vào cung nên mới không muốn tham gia tiệc ngắm hoa lần này ở phủ Thịnh Hoa công chúa.

Nhưng như vậy cũng không đúng, đương kim bệ hạ không phải là người chỉ trông mặt mà chọn người, cũng chưa chắc sẽ vì dung mạo mà chọn tiểu thư nhà mình vào cung, thế thì tiểu thư căng thẳng như thế là vì…

Mai Nhi đoán không ra nên đành thôi không đoán nữa.

Trong nháy mắt, ngày Thịnh Hoa công chúa tổ chức tiệc ngắm hoa đã đến. 

Công chúa sắp xếp yến hội tại Nghê Thường Các, bố trí tinh xảo, trăm hoa khoe sắc, khắp nơi tràn đầy sức sống mà vẫn giữ được vẻ tao nhã.

Sở Du Ninh là người đến phủ Thịnh Hoa công chúa sớm nhất, nàng ta dẫn theo nhóm thị nữ vào gian phòng trong cùng tập luyện điệu múa Vũ Y Nghê Thường, Thịnh Hoa công chúa đích thân tiếp đón nàng ta, ngay sau đó thì các tiểu thư quyền quý khác cũng lần lượt đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!