Chương 2: Chuyện nạp phi Tùy chỉnh

Lúc này Vân thị mới nhớ ra đương kim Hoàng thượng chỉ vừa mới qua tuổi trưởng thành. Nếu tiên đế chưa băng hà thì chắc hẳn lúc này ngài ấy sẽ chọn Thái tử phi, nhưng nay tiên đế đã mất sớm, Tần Dục thuận lợi đăng cơ làm Hoàng đế, tuy nhiên hậu cung vẫn luôn trống vắng, nên chuyện tuyển phi là chuyện đương nhiên.

"Vậy Hoàng thượng có ý định gì hay không?" Vân thị hỏi.

Nếu bệ hạ đã có người trong lòng, chắc là sẽ ban thánh chỉ trực tiếp chọn người vào cung, còn nếu không có thì sẽ theo quy tắc của hoàng thất, tất nhiên phải tổ chức tuyển tú, chọn nữ tử có độ tuổi phù hợp để tiến cung.

"Hoàng thượng vốn không ham mê nữ sắc, cũng chưa tỏ thái độ gì, cho nên nội vụ phủ đã bắt đầu chuẩn bị tuyển tú."

Trung Nghĩa Hầu vuốt râu, giọng nói điềm tĩnh.

Bệ hạ vừa mới lên ngôi, các đại thần cùng ba gia tộc quyền thế trong triều đều đang dõi theo hậu cung, ai cũng hy vọng nữ nhi nhà mình có thể vào cung, từ đó được phong làm phi, thậm chí trở thành Hoàng hậu.

Hiện tại người có khả năng cao nhất sẽ được lập làm Hoàng hậu chính là Sở Du Ninh, trưởng nữ của phủ Sở Quốc Công, cũng là điệt nữ của Thái hậu. Ngay từ nhỏ, nàng ta đã được Thái hậu đón vào cung nuôi dưỡng, cử chỉ đoan trang, tinh thông cầm kỳ thi họa, khi lão Sở Quốc Công còn sống, ông ta đã không ít lần khen ngợi tôn nữ của mình, cho rằng nàng ta còn xuất sắc hơn cả nam đinh trong nhà.

Trung Nghĩa Hầu cũng cảm thấy Sở Du Ninh là người thích hợp nhất để làm Hoàng hậu, một nữ tử như vậy có thể giúp đỡ Hoàng thượng, lại có thể quản lý hậu cung ổn thỏa.

"Nếu Nội Vụ Phủ đã chuẩn bị tuyển tú, vậy thì Thư Nhi của chúng ta chẳng phải cũng phải tham gia sao?" Vân thị không khỏi suy tính.

Dù phủ Trung Nghĩa Hầu không sánh bằng ba đại gia tộc quyền thế kia, nhưng cũng là danh môn vọng tộc. Huống hồ nữ nhi của bà ấy tài mạo song toàn, không có điểm nào không tốt. Với địa vị của Hầu phủ hiện giờ, nếu Thư Nhi vào cung thì ít nhất cũng phải có một chức vị.

"Nếu Nội Vụ Phủ thật sự muốn tổ chức tuyển tú thì chắc chắn Thư Nhi sẽ có tên trong danh sách, cho nên ta muốn bàn với nàng về việc này. Hiện tại bệ hạ vừa đăng cơ, thời thế vẫn còn bất ổn, dù có ý định tuyển tú cũng không thể thực hiện ngay lập tức, vì thế ý của ta là nếu Thư Nhi có nguyện vọng vào cung thì chúng ta cũng không cần vội định hôn sự cho con bé."

"Dù sao thì để giành được cơ hội tiến cung, các gia tộc lớn khác đều đang chờ đợi như hổ rình mồi."

"Nhưng nếu Thư Nhi không muốn vào cung thì chúng ta có thể tìm một mối hôn sự phù hợp khác cho con bé. Hiện nay trong triều nhân tài rất nhiều, kinh thành cũng không thiếu những công tử văn võ song toàn, chỉ cần phẩm hạnh đoan chính, lại được Thư Nhi yêu thích là có thể chọn được người phù hợp."

Phủ Trung Nghĩa Hầu nhiều đời nay vẫn giữ thanh danh trong sạch, không cần phải dựa vào nữ nhi để củng cố vinh hoa cho gia tộc. Vì thế Trung Nghĩa Hầu cũng không quá khao khát để nữ nhi vào cung làm phi tần, dù cho đương kim bệ hạ văn võ toàn tài, dung mạo xuất chúng, lại là một đế vương đầy triển vọng thì sao chứ.

"Sao quan nhân không nói sớm hơn một chút? Nếu sớm nói thì ta đã hỏi Thư Nhi rồi, dù sao con bé cũng chưa từng gặp mặt bệ hạ, chắc chắn không thể có lòng ngưỡng mộ ngài ấy được. Hiện tại hậu cung còn trống, nhưng tương lai không thể thiếu tam cung lục viện, ta nghĩ vẫn nên tìm một lang quân phù hợp cho Thư Nhi trước vẫn hơn."

Vân thị liếc nhìn Trung Nghĩa Hầu một cái, bà ấy suy tư giây lát rồi nói, bà ấy hiểu rõ nữ nhi của mình, nàng chưa bao giờ khao khát vinh hoa phú quý trong cung.

"Phu nhân cứ yên tâm, nữ nhi của Hầu phủ chúng ta nhất định sẽ có không ít người đến cầu thân." Trung Nghĩa Hầu vuốt mũi, tỏ vẻ bản thân hoàn toàn nghe theo ý của phu nhân.

Vân thị cũng nghĩ, đợi trưởng tử trở về thì bà ấy sẽ hỏi xem trong kinh thành có vị công tử nào xứng đáng làm phu quân của Thư Nhi hay không. Tạ Hoài Dư vào Hàn Lâm Viện từ lâu nên cũng kết giao không ít bằng hữu, mà toàn là những nhân tài kiệt xuất.

Từ Ninh Cung nằm ở phía đông nam của hoàng cung, bên ngoài lợp ngói xanh, tường đỏ rực rỡ, cung điện nguy nga tráng lệ, nội thất được trang trí xa hoa lộng lẫy, mọi vật phẩm đều là cống phẩm quý giá, trên tường còn treo những bức họa do danh họa qua các triều đại để lại.

Dù đã có tuổi nhưng nhờ được chăm sóc tốt mà Thái hậu vẫn giữ được phong thái quý phái, bà ta mặc một bộ y phục gấm thêu phượng hoàng màu tím sẫm, tay cầm sách, tám cung nữ vây quanh bà ta, người quạt mát, kẻ bóp vai, người xoa chân.

Lúc này, hai tiểu cung nữ mặc y phục màu hồng nhạt tiến vào, cúi đầu cung kính bẩm báo: "Thái hậu nương nương, Sở tiểu thư đã trở về."

"Mau mời Ninh Nhi vào." Gương mặt của Thái hậu lập tức hiện lên nụ cười, giọng nói đầy vẻ yêu thương.

Ngay sau đó là một thiếu nữ dáng người yểu điệu bước vào, nàng ta mặc váy dài màu xanh lục nhạt, tà áo kéo lê trên nền gạch hoa cương. Vừa mới bước đến cửa thì đôi mắt của nàng ta đã ngân ngấn nước, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào: "Ninh Nhi thẹn với kỳ vọng của cô mẫu, Chu công công nói biểu ca bận chính vụ không tiện gặp ai, Ninh Nhi không muốn phá vỡ quy tắc của biểu ca nên mới trở về trước."

Nếu nói như vậy thì chẳng phải ngay cả hoàng thượng mà nàng ta cũng chưa gặp được hay sao…

Sắc mặt của Thái hậu hơi trầm xuống, không biết nên trách Hoàng đế không nể mặt mình hay trách điệt nữ không biết tận dụng cơ hội đây.

Phủ Sở Quốc Công là gia mẫu của Thái hậu, sở dĩ có thể đứng đầu các hào môn thế gia không chỉ vì bối cảnh vững chắc, mà còn vì hai đời Hoàng hậu đều xuất thân từ đây. Vì vậy từ nhỏ thì Thái hậu đã đưa Sở Du Ninh vào cung dưỡng dục, mong nàng ta có thể bồi đắp tình cảm với Hoàng đế, tiếp tục củng cố vinh quang cho gia tộc.

Nhưng không biết vì Hoàng đế quá lạnh lùng, hay vì điệt nữ không biết lấy lòng nam nhân, mà đến tận bây giờ Hoàng thượng vẫn không hề có chút tình cảm nào với Du Ninh. Thế nên Thái hậu mới nghĩ ra kế sách này, để nàng ta lấy danh nghĩa mình đưa canh bổ đến cho Hoàng đế, nhưng xem ra kế sách này không mấy hiệu quả.

Thấy Thái hậu im lặng không nói, Sở Du Ninh tưởng rằng bà ta đang tức giận thì vội cúi đầu, giọng nói đầy áy náy: "Là Du Ninh đã phụ sự kỳ vọng của cô mẫu rồi."

Từ nhỏ, Sở Du Ninh đã mong muốn trở thành Hoàng hậu. Nàng ta cũng hiểu rằng người duy nhất có thể giúp mình đạt được điều đó chính là cô mẫu.

Mặc dù trong lòng không vui nhưng bên ngoài Thái hậu vẫn giữ vẻ bình thản, bà ta cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Sở Du Ninh, nhẹ nhàng vỗ về: "Không sao, có lẽ Hoàng thượng thực sự bận rộn chính sự. Có ta ở đây, chắc chắn sẽ giúp con ngồi lên vị trí Hoàng hậu, vài ngày nữa trong phủ Thịnh Hoa Công chúa có tổ chức tiệc ngắm hoa, Hoàng thượng cũng sẽ đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!