Chương 19: Múa lụa

Ai cũng không nghĩ tới hôm nay Hoàng đế sẽ đến phủ Sở Quốc Công, các quý nữ ở kinh thành không nghĩ tới, Tạ Thư không nghĩ tới, mà cả Sở Du Ninh cũng không nghĩ tới.

Khi quỳ xuống, trong lòng Sở Du Ninh hy vọng Hoàng đế biểu ca chỉ vừa mới tới Hà Hoa Đình, không nhìn thấy một màn múa khuynh thành vừa rồi của Tạ Thư, nếu không nàng ta sẽ hối hận không ngừng. Suy cho cùng nàng ta đã khổ luyện một màn múa Nghê Thường Vũ Y, chỉ muốn tiến hiến cho Hoàng Đế biểu ca nhưng bất hạnh là luôn không có cơ hội. Nếu biết hôm nay Hoàng Đế biểu ca sẽ đến, nàng ta đã chuẩn bị Nghê Thường Vũ Y vũ để tiến hiến, tất nhiên điều này không phải quan trọng nhất, quan trọng nhất là Sở Du Ninh không muốn may chiếc giá y cho người khác. (*)

(*) chỉ việc làm mọi điều nhưng cuối cùng người khác hưởng lợi

"Đứng lên đi." Tần Dục ôn hòa nói.

"Tạ bệ hạ." Các quý nữ đứng lên, nếu nói về phong thái của đương kim bệ hạ thì ở Kinh thành không có nữ tử nào không ngưỡng mộ, nhưng đương kim bệ hạ tính tình đạm mạc, cho nên rất ít nữ tử dám đối diện với hắn, vì vậy hiếm có người nào dám ngẩng đầu lên.

Sở Du Ninh là đại tiểu thư của phủ Sở Quốc Công, đương nhiên muốn tiến lên chiêu đãi nhưng khi nhìn thấy Hoàng Đế đứng bên cạnh Sở nhị thúc thì nàng ta dịu dàng mỉm cười: "Nhị thúc đi cùng Hoàng Đế biểu ca tới sao ạ?"

Sở nhị thúc, thân là trưởng bối của phủ Sở Quốc Công, đương nhiên không thể không cho tiểu bối mặt mũi, ông ấy nhẹ nhàng gật đầu, ôn hòa cười nói: "Nhị thúc và bệ hạ đang nói chuyện, nhìn thấy Hà Hoa Đình náo nhiệt như vậy nên mới tới đây, quả thật Tạ Tam tiểu thư không hổ là tài nữ của triều đình ta, mọi thứ như thi ca họa vũ thì đều tinh thông."

Sở nhị thúc trực tiếp chỉ ra rằng ông ấy và Hoàng Đế đã nhìn thấy Tạ Thư múa rồi, sắc mặt của Sở Du Ninh tái nhợt, Hoàng Đế biểu ca thật sự đã nhìn thấy rồi.

Tạ Thư nhẹ nhàng nhăn mày, vừa ngẩng mặt lên đã đối diện với ánh mắt hẹp dài của Hoàng Đế. Tần Dục điềm tĩnh nói: "Trong cung có một chiếc Cửu Tiêu Ngọc Bội, nếu phối với vũ khúc của Tạ Tam tiểu thư thì quả thật rất hợp, Lý công công, ngươi tự về cung lấy đi."

Lý công công vội vàng đáp: "Vâng, bệ hạ."

Trong lòng Sở Du Ninh tràn đầy cảm giác khó chịu, nàng ta căn bản không nghĩ đến chiêu trò của mình sẽ khiến Hoàng Đế biểu ca chú ý đến Tạ Thư, mà đáng lý ra sự chú ý này phải thuộc về nàng ta.

Các quý nữ khác cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Hoàng Đế thân cận với một nữ tử như vậy, họ không khỏi nhìn về phía Tạ Thư.

Tạ Thư lập tức cảm thấy như mình đang ở giữa nơi đầu sóng ngọn gió, nàng nghĩ rằng có thể người này cố ý, rõ ràng người đánh đàn không phải là nàng mà, nhưng hắn lại đưa cho nàng Cửu Tiêu Ngọc Bội, trong lòng nàng không thể không cảm thấy bất mãn nhưng trên mặt thì nàng vẫn mỉm cười đầy ôn nhu, phải gọi là nhẹ nhàng như nước, nàng nói: "Đa tạ bệ hạ."

Thật ra Hoàng Đế chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn ra nàng khẩu thị tâm phi, nữ tử này thật giống như một tiểu hồ ly, giờ phút này nàng giống như có phần giống với người trong mộng của hắn, nữ tử kiêu kỳ vì được sủng ái đó, nhưng nàng cũng lại không giống, ánh mắt của Tần Dục sắc bén, hắn trầm giọng nói: "Tạ Tam tiểu thư không cần đa lễ."

Rất nhanh tin tức Hoàng Đế đến phủ Sở Quốc Công đã truyền đến chính đường, Sở lão phu nhân nghe nói Hoàng Đế đến thì trong lòng cả kinh: "Ngươi nói cái gì, bệ hạ đến sao?"

"Đúng ạ, bệ hạ và nhị gia đã đi đến Hà Hoa Đình, bây giờ bệ hạ đang ở Hà Hoa Đình." Gia nô dưới trướng cũng vội vàng giải thích.

"Mau đỡ lão thân đến Hà Hoa Đình." Hoàng Đế có thân phận tôn quý, hiếm lắm hắn mới đến phủ Sở Quốc Công một chuyến, đương nhiên Sở lão phu nhân muốn đích thân đi nghênh đón, Sở lão phu nhân vội vàng vịn lấy tay Lâm ma ma đứng lên.

Rất nhanh, Lâm ma ma đỡ Sở lão phu nhân đi đến Hà Hoa Đình, mặc dù không khí trong Hà Hoa Đình có chút kỳ quái nhưng Sở lão phu nhân vẫn cung kính hành lễ: "Lão thân tham kiến bệ hạ, không ngờ hôm nay bệ hạ lại đến phủ Sở Quốc Công, ta tiếp đón không chu toàn rồi, mong bệ hạ thứ lỗi."

Hoàng Đế nói miễn lễ, nội thị bên cạnh tiến lên đỡ lấy Sở lão phu nhân, Sở lão phu nhân nhìn qua tôn nữ rồi hòa ái cười nói: "Bệ hạ chưa từng uống trà do Du Ninh pha đâu nhỉ, Hà Hoa Đình có cảnh trí rất đẹp, không bằng để Du Ninh pha cho bệ hạ một chén trà nhỏ nhé?"

Lời này của Sở lão phu nhân thực sự là đang tác hợp cho hai người họ, ánh mắt của Sở nhị thúc không nhìn về phía này mà nhìn về ánh mắt hàm chứa chờ đợi của Sở Du Ninh, bộ dạng nhu nhược của nàng ta khi nhìn Hoàng Đế.

Ai ngờ Hoàng Đế lại gọn gàng dứt khoát từ chối: "Trẫm vừa uống trà trong cung rồi, không cần làm phiền biểu muội nữa đâu."

Sớm biết bệ hạ đối đãi với Du Ninh lạnh nhạt nhưng không ngờ lại lạnh nhạt đến mức này, Sở lão phu nhân có chút bất đắc dĩ nhưng do kiêng kỵ thân phận tôn quý của bệ hạ, nếu bệ hạ không muốn thì họ cũng không thể buộc bệ hạ uống trà do Du Ninh pha, Sở lão phu nhân lui về sau mấy bước rồi cười nói: "Yến hội sắp bắt đầu rồi, không bằng bệ hạ dùng bữa tại phủ Sở Quốc Công luôn nhé?"

Hoàng Đế lãnh đạm nói: "Được."

"Mời bệ hạ." Sở lão phu nhân nhẹ nhàng thở ra, xem ra bệ hạ đối với họ cũng khá khách khí.

Hoàng Đế đến phủ Sở Quốc Công, các quý nữ nào còn tâm trí thưởng sen nữa, tất cả tâm trí đều dồn hết vào bệ hạ, mặc dù chỉ được nhìn hắn từ xa cũng là tốt lắm rồi.

Sở Du Ninh dẫn theo các quý nữ trở lại chính đường, Tạ Thư vì còn phải thay y phục nên đi phía sau cùng Tạ Thanh Nghiên, lúc này bốn bề vắng lặng, Tạ Thanh Nghiên nhỏ giọng nói: "Tam tỷ tỷ, hôm nay tỷ thật xuất sắc, tỷ không biết đâu, tỷ múa giống như tiên tử trên cửu trùng thiên vậy."

Đôi mắt của nàng ấy sáng ngời, tràn đầy kính nể đối với Tạ Thư, Tạ Thư nhẹ nhàng cười rồi nói: "Thanh Nghiên muội muội quá khen ta rồi."

"Nào có, ta nói chính là lời nói thật lòng mà, nếu ta là nam tử thì chắc chắn ta đã động tâm vì tam tỷ từ lâu rồi." Tạ Thanh Nghiên không tán thành nhìn tỷ tỷ của mình một cái, nàng ấy lầu bầu nói: "Bất quá Tam tỷ tỷ à, tỷ nói xem tại sao bệ lại ban cho tỷ Cửu Tiêu Ngọc Bội?"

Bình thường Tạ Thanh Nghiên luyện đàn do phu tử dạy cho, nàng ấy rất thích, nàng ấy hỏi câu này không phải vì ghen tỵ khi tỷ tỷ được ban một cây danh cầm, mà là cảm thấy hình như Hoàng Đế đối với Tam tỷ tỷ của nàng ấy thực sự không bình thường.

Nàng ấy nhớ rõ trước kia phu tử có nói qua, đàn cũng giống như một vật đính ước vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!