Hiếm khi Sở nhị thúc nhìn thấy một tiểu thư nào ở kinh thành lại có thể vừa tự nhiên vừa phóng khoáng như vậy, hơn nữa trong sự phóng khoáng ấy lại pha chút tinh ranh của một tiểu hồ ly khiến nàng trông hết sức sinh động. Vị Tạ tam tiểu thư này quả thật xứng đáng với danh xưng đệ nhất quý nữ kinh thành mà.
Sở nhị thúc quay sang Hoàng đế rồi mỉm cười nói: "Tam tiểu thư của phủ Trung Nghĩa Hầu đúng là rất khác với các tiểu thư khuê các bình thường."
Tần Dục khẽ nhướng đuôi mày nhưng không lên tiếng.
Đương nhiên Sở nhị thúc hiểu rõ tính cách của ngoại điệt tôn này, hắn không phải người dễ dàng bị khuất phục trước sắc đẹp, cho nên ông ấy không tiếp tục bàn sâu hơn nữa mà chỉ cười nói: "Nói mới nhớ, bệ hạ đã đăng cơ được nửa năm, không biết trong lòng đã có người mình ái mộ chưa? Bây giờ các đại thế gia ở kinh thành đều đang dõi theo hậu cung của bệ hạ đấy."
Đương nhiên lời này không bao gồm bản thân Sở nhị thúc, tuy ông ấy là người của phủ Sở Quốc Công, nhưng tình cảm với phủ đệ này lại chẳng còn được bao nhiêu. Năm xưa, Sở nhị thúc từng đem lòng yêu một nữ tử giang hồ, lão Sở Quốc Công ghét bỏ thân phận của nữ tử đó thấp kém, kiên quyết phản đối chuyện hai người ở bên nhau, thậm chí còn buông lời tàn nhẫn rằng nếu Sở nhị thúc kiên quyết phải cưới nữ tử đó cho bằng được, vậy thì ông ấy không còn là tử đệ của Sở phủ nữa.
Sở nhị thúc không do dự đã chọn từ bỏ thân phận dòng chính của Sở phủ, chỉ mong được ở bên người mình yêu, nhưng không ngờ lão Sở Quốc Công vẫn nhẫn tâm ra tay với nữ tử mà ông ấy yêu sâu đậm, thủ đoạn hèn hạ không tưởng, từ sau cái chết của nữ tử đó, bao năm qua Sở nhị thúc vẫn chưa lập thê thiếp.
Ông ấy biết Sở phủ đang dốc sức đưa Sở Du Ninh vào cung, nhưng bản thân ông ấy lại chẳng bận tâm, hơn nữa ông ấy cũng cảm thấy điệt nữ này hoàn toàn không được Thái hậu dạy dỗ cho tử tế.
Phượng vị của Hoàng hậu, chỉ có phủ Sở Quốc Công mới dám vọng tưởng mà thôi, trong mắt Sở nhị thúc ánh lên một tia giễu cợt.
Tần Dục liếc nhìn về phía đình ngắm sen, chỉ thấy nữ tử vừa rời đi khi nãy đã quay lại, bây giờ nàng đã thay một bộ váy lụa mỏng màu tím nhạt như sương, áo khoác bằng dải lụa cùng màu mềm mại bay nhẹ trong gió, dung mạo thanh tú, dáng người yêu kiều, thoạt nhìn như tiên nữ giáng trần từ trong mây trời bước đến.
Bên dưới đã có người đã hỏi nàng muốn biểu diễn vũ khúc gì.
Hoàng đế khẽ cầm tách trà sứ Thanh Hoa trên tay, thản nhiên thưởng thức, khóe môi cong nhẹ, hắn cười nhạt: "Cũng có thể xem là người đầu tiên được trẫm để mắt tới."
Lập tức Sở nhị thúc kinh ngạc, thế mà thật sự Bệ hạ đã có người trong lòng sao? Lần đầu tiên vẻ mặt bình thản thường ngày của ông ấy thay đổi, ông ấy hỏi: "À? Không biết là tiểu thư nhà ai mà có phúc khí lớn như thế?"
Dựa vào giọng điệu của bệ hạ, hiển nhiên không phải đang nói đến Du Ninh, vậy thì còn có thể là ai được nữa chứ? Nhất thời Sở nhị thúc đoán không ra.
Còn Lý công công đứng bên cạnh, lông mày khẽ giật, bởi vì ông ta đã đại khái đoán ra được người mà Bệ hạ nhắc đến là ai.
Hoàng đế trả lời ngắn gọn: "Là nữ tử ở kinh thành."
Nữ tử ở kinh thành…
Vậy chắc chắn là tiểu thư khuê các của nhà nào đó trong kinh thành rồi, tuy Sở nhị thúc hơi tò mò nhưng cũng không đến mức cố gắng moi tin cho bằng được.
Ông ấy chỉ mỉm cười nói: "Chỉ cần là người bệ hạ thích thì nhất định là người tốt nhất."
Chắc chắn chuyện này không đến mức yêu ghét rõ ràng, chỉ là Hoàng đế không lên tiếng giải thích mà thôi.
"Thư muội muội định múa điệu gì thế?" Sở Du Ninh nhìn nữ tử khoác trên người bộ váy lụa màu tím mềm mại trước mặt, dung mạo thanh tú, xinh đẹp động lòng người, nàng ta nhoẻn miệng cười giả tạo.
Nếu so về cầm, kỳ, thi, họa thì chắc là tam tiểu thư của phủ Trung Nghĩa Hầu và Sở Du Ninh nàng ngang tài ngang sức, nhưng nếu luận về vũ khúc, Sở Du Ninh tự tin rằng mình không có đối thủ, dù sao thì nàng ta không chỉ có thể múa Vũ Y Nghê Thường mà còn tự sáng tạo ra một vài vũ khúc riêng, đến cả cô mẫu cũng từng khen ngợi nàng ta không dứt lời.
Hôm nay nàng ta đến là để khiến Tạ Thư bị lu mờ.
"Tiểu nữ định múa một bài múa với lụa, còn phần nhạc đệm sẽ do muội muội của tiểu nữ phụ trách." Tạ Thư giữ tư thế uyển chuyển mềm mại nhưng tuyệt nhiên không hề bị Sở Du Ninh lấn lướt, nàng mỉm cười nhẹ nhàng đáp lời, muội muội mà nàng nhắc đến chính là Tạ Thanh Nghiên.
Sở Du Ninh liếc nhìn tiểu nữ tử nhỏ nhắn, dịu dàng đứng phía sau Tạ Thư, đương nhiên không để nàng ấy vào mắt, nhưng bề ngoài vẫn không để lộ sơ hở, nàng ta chỉ nghiêng người căn dặn thị nữ bên cạnh: "Đi lấy đàn của ta đến đây."
Hôm nay nàng ta có thể vượt qua Tạ Thư ở khoản vũ khúc thì chắc chắn tương lai cũng sẽ đánh bại nàng ở những phương diện khác, ngôi vị Hoàng hậu nhất định phải thuộc về người của phủ Sở Quốc Công.
Tạ Thanh Nghiên nhận ra sự khinh thường trong ánh mắt của Sở Du Ninh, bàn tay nhỏ siết chặt lại. Vị đại tiểu thư của Sở phủ kia rõ ràng đang cố ý chèn ép tam tỷ của nàng ấy, lát nữa nàng ấy nhất định phải phối hợp thật tốt với tam tỷ, tuyệt đối không thể để người ta xem thường các tiểu thư của phủ Trung Nghĩa Hầu.
Các quý nữ khác ở đây cũng đã nhận ra giữa Sở Du Ninh và Tạ Thư có điều gì đó không ổn, nhưng dưới mái hiên của Sở phủ nên không ai tiện mở miệng, chỉ có thể giữ im lặng.
Dù sao thì Sở Du Ninh cũng có thân phận cao quý, lại là ứng cử viên sáng giá nhất cho ngôi vị Hoàng hậu.
Chẳng mấy chốc, thị nữ đã mang đàn đến cho Sở Du Ninh. Cây đàn này vốn là đàn do Thái hậu ban tặng, nàng ta đặt đàn lên giá rồi cho người dâng trà và điểm tâm lên, các quý nữ lần lượt an vị ngồi xuống ghế.
Tam tiểu thư của phủ Trung Nghĩa Hầu nổi danh tài sắc vẹn toàn, ai cũng mong phần vũ khúc này sẽ không làm nàng mất mặt, dù sao thì rõ ràng đây là một màn chiến đấu ngầm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!