Chương 17: Không giống người thường

"Con có người trong lòng à? Sao ta lại không biết chuyện này nhỉ?" Vân thị lập tức bị Tạ Hoài Dư chuyển hướng sự chú ý, bà ấy tò mò hỏi: "Là tiểu thư nhà ai thế?"

Chuyện tình cảm của ba nữ tử nhà bà ấy đều không mấy suôn sẻ, vì thế mà phu thê của họ cũng chỉ biết bỏ nhiều tâm sức hơn cho các hài tử, không ngờ trưởng tử lại có người trong lòng rồi.

Hai tiểu nữ nhi là Tạ Thư và Tạ Thanh Nghiên cũng quay sang nhìn Tạ Hoài Dư, ánh mắt trong veo như nước nhìn huynh trưởng đầy tò mò, Tạ Hoài Dư chợt thấy cái cớ mình vừa bịa ra dường như không ổn lắm, rõ ràng là đang gạt người, hắn ta khẽ ho một tiếng rồi nói: "Chờ qua thêm một thời gian nữa thì nương sẽ biết thôi, chẳng phải đang bàn đến yến tiệc thưởng sen ở phủ Sở Quốc Công sao?"

"Không nói thì thôi." Vân thị liếc nhìn trưởng tử một cái, bà ấy cảm thấy rõ ràng hắn ta chỉ đang kiếm cớ, nhưng quả thật lúc này chuyện yến tiệc ở phủ Sở Quốc Công quan trọng hơn, bà ấy gật đầu, dịu dàng quay sang dặn dò Tạ Thư và Tạ Thanh Nghiên: "Đầu tiên cứ đến phủ Sở Quốc Công đã, nương sẽ bảo tú nương ở Trân Bảo Các gấp rút may cho hai con mỗi người một bộ y phục mới.

Lúc đến phủ Sở Quốc Công, tuyệt đối không được để mất thể diện."

"Biết rồi, biết rồi ạ!" Vốn dĩ tính cách của Tạ Thanh Nghiên hoạt bát hồn nhiên, nàng ấy gật đầu thật mạnh: "Tam tỷ tỷ chính là quý nữ đệ nhất kinh thành, chắc chắn hôm đó đến phủ Sở Quốc Công sẽ khiến hoa thơm cỏ lạ cũng phải lu mờ trước nhan sắc của tỷ tỷ."

Vân thị không nhịn được mà bật cười, gõ nhẹ vào trán Tạ Thanh Nghiên một cái: "Nha đầu này, miệng ngọt quá đi mất."

Nhưng nữ nhi của mình xuất sắc như vậy, trong lòng Vân thị cũng hiểu rõ, trong ánh mắt của bà ấy hiện rõ sự kiêu hãnh không thể che giấu được.

Trung Nghĩa Hầu liếc nhìn ái thê một cái, trong mắt đầy vẻ yêu chiều.

Trong tay của Tạ Hoài Dư cầm chén trà mạ vàng, khí chất nhẹ nhàng như gió mát trăng thanh, hắn ta khẽ cúi đầu mỉm cười.

Chớp mắt đã đến ngày tổ chức yến tiệc thưởng hoa tại phủ Sở Quốc Công, khách nhân ra vào tấp nập như nước chảy không ngừng.

Xe ngựa của phủ Trung Nghĩa Hầu đến nơi là vào khoảng giữa buổi sáng, Vân thị dẫn theo hai tiểu nữ nhi bước xuống xe ngựa. phủ Trung Nghĩa Hầu và phủ Sở Quốc Công không có quan hệ thông gia, cũng không thân thiết gì mấy, cho nên Vân thị không ngờ lão phu nhân của phủ Sở Quốc Công lại cho người ra tận cửa đón mình.

Người trong phủ Sở Quốc Công vốn là người khéo léo, biết cách cư xử, kẻ dưới cũng được học theo rất bài bản. Chỉ thấy một ma ma có thân hình đầy đặn, sắc mặt hiền hòa tên là Lâm ma ma bước đến trước mặt Vân thị rồi mỉm cười nói:

"Tạ phu nhân, người đến thật đúng lúc, lão phu nhân nhà chúng ta và phu nhân đang chờ người ở đại sảnh đấy."

Dù đang nói chuyện với Vân thị nhưng ánh mắt của Lâm ma ma lại nhanh chóng rơi vào người Tạ Thư: "Vị này là Tạ tam tiểu thư phải không? Dung mạo đúng là quốc sắc thiên hương, dịu dàng duyên dáng khiến người ta không khỏi xiêu lòng."

Hôm nay Tạ Thư mặc một bộ y phục màu thủy lục dài quét đất, bên hông đeo ngọc bội và trang sức tinh xảo, mái tóc đen nhánh được vấn thành hai búi rồi cố định bằng bộ diêu và trâm cài như ý bằng vàng, phần tóc còn lại buông mềm xuống thắt lưng khiến dung mạo nàng càng thêm yêu kiều duyên dáng, khiến người nhìn cũng phải sinh lòng yêu mến.

Các tiểu thư trong phủ đã vô cùng xuất sắc rồi, vốn dĩ trong hàng quý nữ ở kinh thành thì họ đã là những người nổi bật nhất, nhưng không ngờ Tạ tam tiểu thư cũng không hề kém cạnh, khó trách Thái hậu không muốn để Tạ tam tiểu thư tham gia tuyển tú, với nhan sắc như thế này lại thêm gia thế như vậy, rất có thể Hoàng đế sẽ chọn nàng tiến cung.

Nếu là Thái hậu thỉ bà ta cũng sẽ làm như vậy, chỉ là rốt cuộc làm như vậy lại ảnh hưởng đến các tiểu thư khác trong phủ, bây giờ Hoàng đế chưa có ý định tuyển phi thì các tiểu thư kia còn phải đợi đến bao giờ mới được vào cung đây? Nghĩ đến đây, ánh mắt của Lâm ma ma thoáng lộ ra vài phần u ám.

Tạ Thư có thể cảm nhận được ánh mắt đánh giá của Lâm ma ma dành cho mình nhưng nàng không biểu lộ gì ra ngoài, thân hình mảnh mai đứng thẳng, khóe môi khẽ cong lên, nàng nở một nụ cười dịu dàng kín đáo.

"Đúng thế, đây là tiểu nữ Tạ Thư, còn đây là là tứ tiểu thư của phủ Trung Nghĩa Hầu, Tạ Thanh Nghiên." Vân thị khẽ mỉm cười giới thiệu với Lâm ma ma.

Còn vị cô nương kia tuy cũng là nữ nhi của phủ Trung Nghĩa Hầu nhưng là nữ nhi của phòng khác, lại không mấy nổi bật nên Lâm ma ma cũng không để tâm nhiều, bà ta chỉ khách sáo khen Vân thị có phúc khí rồi cung kính mời mọi người vào phủ.

Sở lão phu nhân đang ngồi ở chính đường, bên ngoài chính đường có đôi sư tử đá vô cùng uy nghi, Lâm ma ma vén rèm lên, Vân thị dẫn hai nữ nhi đi vào rồi khẽ hành lễ chào hỏi: "Sở lão phu nhân, xin chào."

"Ta vừa mới nhắc sao Tạ phu nhân còn chưa đến thì Tạ phu nhân đã đến rồi." Vốn dĩ Sở lão phu nhân có gương mặt nghiêm nghị nhưng khi đối mặt với Vân thị lại vô cùng khách khí, ánh mắt của bà ta lướt nhìn hai cô nương phía sau Vân thị, trong lòng chợt trầm xuống nhưng trên mặt vẫn không để lộ cảm xúc: "Hai vị tiểu thư của phủ Trung Nghĩa Hầu đều rất xinh đẹp."

Khó trách Du Ninh lại sốt ruột như thế, Tạ tam tiểu thư này không chỉ có dung mạo xuất sắc mà khí chất cũng rất thanh cao thoát tục, như thể nàng chẳng nhiễm chút khói lửa trần gian nào, một người như thế, rất có thể sẽ khiến Hoàng đế động lòng.

Ánh mắt các phu nhân trong sảnh đều đổ dồn về phía Tạ Thư và Tạ Thanh Nghiên, khi nhìn thấy vẻ đẹp dịu dàng, yêu kiều như nước của Tạ tam tiểu thư, ai nấy cũng đều ngỡ ngàng trước nét kiều diễm ấy. Một nữ tử, nếu chỉ có nhan sắc thì rất dễ trở thành hồng nhan họa thủy, nhưng nếu vừa có nhan sắc lại thêm tài học thì nhất định không thể xem thường.

Những phu nhân thạo tin đã biết chuyện phủ Trung Nghĩa Hầu đang chuẩn bị chọn hôn phu cho Tạ tam tiểu thư, ai nấy đều thầm hy vọng nàng có thể trở thành tức phụ nhi của nhà mình. Bởi vậy, ngay khi Sở lão phu nhân vừa nói xong thì các phu nhân trong sảnh đã bắt đầu niềm nở với Tạ Thư, đồng loạt phụ họa theo: "Tạ tam tiểu thư có dung nhan thanh tú thoát tục, tuổi còn nhỏ đã dịu dàng và điềm đạm như vậy, quả là tiểu thư khuê các được nuôi dạy kỹ càng từ danh môn thế gia mà."

Một phu nhân khác cũng lên tiếng: "Phải đó, Tạ tam tiểu thư cử chỉ đoan trang, hoàn toàn mang khí chất của tiểu thư quý tộc. Ngay cả ta nhìn thôi cũng thấy tiếc nuối, chẳng trách lại được gọi là quý nữ đệ nhất kinh thành."

Sở lão phu nhân là người từng trải, dù khi nghe những lời này thì trong lòng có phần không vui nhưng bà ta vẫn giữ bình tĩnh, không biểu lộ ra ngoài. Nhưng Sở phu nhân thì lại khác, trong mắt bà ta thì nữ nhi Du Ninh nhà mình là hoàn hảo nhất, tuy Tạ tam tiểu thư cũng xuất sắc nhưng vẫn còn kém một bậc với nữ nhi của bà ta.

Khi Vân thị chưa xuất giá từng là nữ nhi của Lễ Bộ Thượng Thư, bây giờ lại là phu nhân của Trung Nghĩa Hầu, từ lâu đã giỏi quan sát sắc mặt người khác. Nhìn thấy biểu cảm thoáng qua trên mặt Sở phu nhân, trong lòng bà ấy lập tức cảm thấy bất ổn, cho nên bà ấy đã nở nụ cười ôn hòa rồi dẫn Tạ Thư và Tạ Thanh Nghiên đến chào hỏi Sở lão phu nhân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!