Cái gọi là tẩm điện này lại không giống với tẩm điện thông thường, chỉ có hương Long Tiên trong lư hương là vẫn nồng đậm như cũ, vị Hoàng đế nghiêm nghị, cẩn trọng vẫn đang xử lý tấu chương, bên ngoài điện, nội thị bước vào bẩm báo: "Quý phi nương nương đến."
Hoàng đế hơi ngạc nhiên, ra lệnh cho người đưa nàng vào, vẻ mặt của Hoàng đế rất ôn hòa, ánh mắt còn mang theo chút ý cười: "Sao Quý phi lại đến vào lúc này?"
"Bệ hạ không chào đón thần thiếp sao?" Người vừa đến mặc một chiếc váy dài màu hồng nhạt yêu kiều như một đóa như hoa thược dược, tà váy thướt tha kéo dài chạm đất, tóc của nàng búi cao để lộ làn da trắng ngần như ngọc, nhưng mà vẫn không nhìn rõ được diện mạo của nàng, nàng hờn dỗi cất lời, nhẹ giọng oán trách.
Hoàng đế lười biếng dựa vào lưng long ỷ, giọng nói trầm ổn mang theo ý cười: "Sao có thể chứ, chỉ là trẫm có chút bất ngờ thôi."
"Thần thiếp đến giúp bệ hạ mài mực nhé." Nữ tử bị nụ cười của hắn khiến cho hơi lúng túng, bước chân uyển chuyển tiến về phía hắn, đôi tay nàng thon dài, trắng trẻo xinh đẹp khiến người ta nhịn không được mà muốn nắm lấy.
"Bệ hạ cứ nhìn thần thiếp như thế làm gì? Chẳng lẽ trên mặt thần thiếp có dính gì sao?" Nàng vừa nói vừa mài mực, dịu dàng mềm mại nghiêng người dựa vào lòng ngực của Hoàng đế.
Dù thần thái của Hoàng đế vẫn nghiêm nghị, thậm chí còn mang vài phần uy nghi nhưng hắn lại không hề trách nàng, hắn chỉ nhẹ nhàng kéo lấy cánh tay mảnh mai của nàng khiến nàng ngồi trọn vào trong lòng hắn.
Sau đó, Hoàng đế vòng tay ôm ngang eo nàng, giọng nói trầm thấp mang theo ý cười: "Quý phi đến là có chuyện muốn nhờ phải không?"
Tâm tư của nữ tử lập tức bị hắn nhìn thấu, nàng cũng không tức giận mà chỉ nói: "Chuyện gì cũng không qua được mắt của bệ hạ, hôm nay Từ mỹ nhân đến tìm thần thiếp."
"Nàng ta tìm nàng làm gì?" Hoàng đế hơi nhíu mày, động tác v**t v* mái tóc đen của nàng cũng khựng lại.
"Từ mỹ nhân nói với thần thiếp đêm qua bệ hạ lật thẻ bài của nàng ta nhưng chỉ ở trong cung nàng ta vẽ một bức tranh, vẽ xong thì hồi cung."
"Cho nên hôm nay Quý phi đến đây là muốn khuyên trẫm mưa tốt rải đều sao?"
Từ sau khi đăng cơ, Hoàng đế luôn mang theo khí thế nghiêm nghị khiến người ta không dám phản kháng. Nghe nàng nói xong, hắn nửa cười nửa không nhìn chăm chú nữ tử trong lòng mình, khí thế kia lại càng thêm áp lực, thậm chí còn mang theo mấy phần nguy hiểm.
"Sủng hạnh phi tần nào trong hậu cung là chuyện của bệ hạ, thần thiếp không có quyền can thiệp."
Nữ tử tỏ vẻ rất dịu dàng rộng lượng nhưng không biết câu nào đã chọc giận Hoàng đế, hắn bế ngang nàng lên rồi bước thẳng chiếc giường có rèm kín ở bên trong. Nữ tử hoảng hốt giãy giụa muốn xuống: "Bệ hạ, bây giờ vẫn còn là ban ngày mà."
Hoàng đế ôm nàng rất chặt, nhẹ nhàng vỗ vào lưng nàng, động tác dịu dàng: "Không phải chính Quý phi nói là trẫm muốn sủng hạnh ai là quyền của trẫm sao? Giờ trẫm muốn sủng hạnh Quý phi, Quý phi lại không muốn à?"
Ngay lập tức nữ tử không giãy giụa nữa mà nàng lại chôn đầu vào trong ngực hắn, tỏ vẻ ngượng ngùng.
Sau một hồi mây mưa cuồng nhiệt, hòa hợp vô cùng thân mật.
Lúc Hoàng đế tỉnh lại thì trán đã rịn mồ hôi, khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt phượng dài hẹp mang theo nét sắc bén và thâm trầm khó đoán. Nếu như mấy lần trước hắn xem nhẹ chuyện này thì khoảnh khắc này hắn không thể không suy nghĩ, tại sao mỗi lần gặp được muội muội của Hoài Dư thì hắn lại chìm vào cảnh mộng kỳ quái phức tạp thế này?
Tần Dục lên ba tuổi đã được lập làm Thái tử, đến năm trưởng thành thì đăng cơ làm Hoàng đế. Hắn từng lập chí sẽ làm một vị vua chăm lo việc nước, không giống phụ hoàng mình, ông ấy là người từng được ca tụng là minh quân nhưng sau khi thiên hạ yên ổn thì lại sa vào nữ sắc, cuối cùng hồ đồ đến mức suýt đánh mất cả giang sơn. Cho nên hắn không gần nữ sắc nhưng cũng không đặc biệt sủng ái bất kỳ nữ tử nào.
Thế nhưng trong cảnh mộng kia, hắn nhìn thấy mình đối xử với vị Quý phi có dung mạo không rõ ấy lại vô cùng quyến luyến, khiến hắn cảm thấy bản thân mình như bị ma xui quỷ khiến, khóe môi hoàng đế khẽ cong lên, hắn cười lạnh.
…
Ngày hôm sau, sương mù lượn lờ trên đỉnh núi, một tiểu sa di nhẹ nhàng gõ cửa gỗ sơn đỏ: "Sư phụ, bệ hạ tới rồi."
Ngay sau đó, cánh cửa của căn nhà nhỏ mở ra, Tĩnh Tuệ đại sư với chòm râu bạc trắng, gương mặt hiền từ bước ra từ bên trong, ông ấy tự mình đón Tần Dục vào: "Lão nạp xin bái kiến bệ hạ, bệ hạ vừa mới đăng cơ, bận rộn với trăm công ngàn việc, sao lại có thời gian đến Thanh Tâm Tự?"
Hai người ngồi đối diện nhau bên bàn cờ, Tần Dục điềm đạm mở lời: "Trẫm có một chuyện muốn thỉnh giáo đại sư giải đáp nghi ngờ."
"Xin Bệ hạ cứ nói."
Mỗi lần Hoàng đế đến, Tĩnh Tuệ đại sư đều đánh cờ cùng hắn, hôm nay cũng không ngoại lệ, Tần Dục cầm quân đen, Tĩnh Tuệ đại sư cầm quân trắng.
Nghe xong câu chuyện mà Hoàng đế kể lại, Tĩnh Tuệ đại sư không tỏ ra quá ngạc nhiên, ngược lại ông ấy còn mỉm cười: "Lão nạp nhớ năm đó Tĩnh phi nương nương từng dùng cổ thuật mê hoặc tiên đế khiến tiên đế mê luyến không dứt. Loại cổ thuật đó không chỉ mê hoặc tâm trí của tiên đế, mà còn tổn hại đến long thể, nhưng những giấc mơ lặp lại này của bệ hạ tuy có phần nhiễu loạn tâm trí nhưng cũng không ảnh hưởng đến sức khỏe, lão nạp cảm thấy có lẽ đây chỉ là một điềm báo mà thôi."
Tần Dục trầm ngâm: "Là điềm báo thế nào?"
Tĩnh Tuệ đáp: "Có lẽ vị giai nhân trong mộng là người được định sẵn trong số mệnh của bệ hạ, hoặc có thể kiếp trước hai người từng có duyên phận nhưng chưa dứt, cho nên chuyển kiếp rồi nhưng bệ hạ vẫn không thể quên được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!