"Ôi chao, Thịnh Hoa công chúa tới rồi đây." Nói xong câu đó, Thịnh Hoa công chúa kéo tay Tạ Thư đi vào Ngự Thư Phòng. Lý công công đã sớm đứng chờ bên ngoài Ngự Thư Phòng, nhìn thấy các nàng đến thì cầm phất trần bước lên trước: "Lão nô tham kiến công chúa, tham kiến Tạ tam tiểu thư."
"Lý công công miễn lễ, hoàng huynh đang ở bên trong sao?" Thịnh Hoa công chúa và Lý công công vốn đã rất quen thuộc, nàng ấy khẽ nâng tay bảo ông ta miễn lễ rồi hỏi.
Lý công công nheo mắt cười, vui vẻ đáp: "Đang ở trong đó, Thịnh Hoa công chúa và Tạ tam tiểu thư mau vào đi."
Tạ Thư liếc nhìn Lý công công một cái rồi nhỏ giọng nói với Thịnh Hoa công chúa: "Hay là công chúa vào trước đi, thần nữ ở ngoài chờ công chúa cũng được."
Lý công công nhướng mày định lên tiếng khuyên nhủ nhưng Thịnh Hoa công chúa đã bật cười nói: "Hôm nay gió lớn như vậy, Thư tỷ tỷ mà đứng ở ngoài chờ e là sẽ bị cảm lạnh mất, cứ vào trong cùng ta đi."
Lý công công cũng gật đầu phụ họa, còn chu đáo giúp các nàng vén rèm, cho nên hai cô nương cùng nhau bước vào Ngự Thư Phòng. Vì Thịnh Hoa công chúa đã đến Ngự Thư Phòng nhiều lần nên rất tự nhiên hành lễ với Hoàng đế: "Hoàng huynh."
Còn Tạ Thư thì cung kính hành lễ theo đúng quy củ, không biết có phải do lúc nãy quỳ quá lâu trong Từ Ninh Cung hay không, mà khi nàng cúi người thì đầu gối lại đau nhói, nữ tử khẽ rũ mi, hành lễ rất nhẹ nhàng.
Nhìn thấy cảnh đó, Hoàng đế hơi nhíu mày, giọng điệu bình thản hỏi: "Chân của ngươi bị sao thế?"
Nghe hắn hỏi như thế, Thịnh Hoa công chúa lập tức đỡ Tạ Thư dậy rồi bĩu môi, nàng cảm thấy hôm nay mẫu hậu quả thật rất quá đáng: "Hoàng huynh, huynh không biết đó thôi, nếu không phải muội đến đó thì chắc chắn Thư tỷ tỷ vẫn còn phải quỳ dưới đất."
Lời nói của Thịnh Hoa công chúa tuy không trực tiếp, nhưng nghe cũng hiểu rất rõ ý trong đó, tức là lúc nàng ấy đến thì Tạ Thư vẫn còn đang quỳ trong Từ Ninh Cung.
Lý công công vội liếc nhìn nội thị trong điện, ra hiệu cho họ gọi nữ y tới ngay.
Gương mặt tuấn tú của Hoàng đế dần trầm xuống, ánh mắt có phần sâu thẳm: "Lý công công, chuẩn bị một chiếc ghế cho cô nương Tạ."
"Thịnh Hoa, phần thưởng mà muội muốn, trẫm đã sai người đưa đến phủ công chúa rồi."
Nghe nói được ban thưởng, Thịnh Hoa công chúa lập tức nôn nóng muốn về phủ, nhưng lại nghĩ đến việc Thư tỷ tỷ còn ở trong Ngự Thư Phòng, cho nên nàng ấy định chờ thêm chút nữa. Ai ngờ Lý công công đã đi đến trước mặt nàng ấy, Thịnh Hoa công chúa cứ thế mơ mơ hồ hồ đi theo ông ta ra khỏi Ngự Thư Phòng.
Khi gió lạnh bên ngoài thổi qua, đầu óc của nàng ấy bỗng chốc tỉnh táo, không hiểu tại sao hoàng huynh lại muốn ở riêng cùng Thư tỷ tỷ, cho nên nàng ấy thử dò hỏi: "Lý công công, ngài nói hoàng huynh của ta đang có ý gì thế?"
Ít nhất từ trước đến nay, Thịnh Hoa công chúa chưa từng thấy hoàng huynh đối xử với nữ tử nào tốt như thế, lần trước ở Khoái Linh Các, hoàng huynh cũng từng gặp riêng Thư tỷ tỷ, lần này lại vì Thư tỷ tỷ bị mẫu hậu triệu đến Từ Ninh Cung mà không chờ được, lập tức đuổi nàng ấy đi.
Chẳng lẽ hoàng huynh thật sự đối với Thư tỷ tỷ…
"Lần này Tạ cô nương bị Thái hậu nhắm vào, nói trắng ra vẫn là vì bệ hạ, đương nhiên Bệ hạ sẽ không khoanh tay đứng nhìn." Lý công công mỉm cười, giọng nói nghiêm túc.
Câu nói này của Lý công công mang đầy thành ý, suýt nữa khiến Thịnh Hoa công chúa quên mất rằng hoàng huynh chính là vị Hoàng đế nói một là một, từng dùng thủ đoạn sấm sét khiến cả triều khiếp sợ.
Chỉ là Thư tỷ tỷ vẫn còn ở trong điện, cho nên Thịnh Hoa công chúa không tiện nói rõ nghi ngờ trong lòng mình ra, nàng ấy chỉ gật đầu đáp: "Thịnh Hoa đã hiểu."
Những người hầu hạ trong Ngự Thư Phòng đều là người tinh ý, nên dù có nhận ra điểm bất thường cũng không ai dám để lộ ra ngoài, Lý công công càng là người như vậy, ông ta bưng một chén trà Lan Phi Đạp Tuyết còn nóng hổi bước vào, dâng đến trước mặt Tạ Thư: "Tạ tam tiểu thư, mời dùng trà."
"Đa tạ Lý công công."
Sau khi Thịnh Hoa công chúa rời đi rồi, Ngự Thư Phòng lập tức trở nên yên tĩnh lạ thường, Hoàng đế tiếp tục điềm nhiên xử lý tấu chương, còn Tạ Thư cúi đầu chậm rãi nhấp trà, tuy không ai nói gì nhưng bầu không khí lại rất hài hòa.
Hồi lâu sai. vị Hoàng đế trẻ tuổi đặt bút son xuống, ánh mắt phượng hẹp dài dừng lại trên người nữ tử đang yên lặng uống trà: "Sắc mặt của Tạ tam tiểu thư hồng hào như vậy, chẳng hay thân thể có còn chỗ nào không được khỏe nữa không?"
"Thần nữ không còn chỗ nào không khỏe cả." Hoàng đế đột ngột lên tiếng khiến Tạ Thư suýt nữa sặc một ngụm trà, nàng cố gắng giữ dáng vẻ đoan trang của tiểu thư khuê các, giọng nói mềm mại, nhẹ nhàng cầu xin: "Bệ hạ, trong nhà thần nữ còn có phụ mẫu đang chờ, không biết khi nào thì thần nữ có thể rời cung?"
Lý công công cụp mắt xuống, tính ra thì ngoài Thịnh Hoa công chúa, Tạ tam tiểu thư là nữ tử khuê các đầu tiên được bước vào Ngự Thư Phòng của bệ hạ.
Nếu đổi lại là người khác, chắc chắn đã kích động đến mức tay chân luống cuống không biết làm gì rồi, vậy mà Tạ tam tiểu thư lại vô cùng bình tĩnh, như thể chẳng có chút bận lòng nào, phẩm chất này quả thực hiếm thấy.
Có điều, Lý công công cũng vô tình bỏ qua một điểm, đó là dường như Tạ tam tiểu thư cũng chẳng mấy để tâm tới Hoàng đế.
Tần Dục hơi nhướng mày, dáng vẻ lười nhác tựa vào lưng long ỷ: "Chờ nữ y tới xem qua chân cho Tạ tam tiểu thư xong thì ngươi có thể rời cung."
Trong ký ức của Tạ Thư, từ trước đến nay Hoàng đế chưa từng quan tâm chăm sóc người khác như thế, đối mặt với sự quan tâm bất ngờ này, trong lòng Tạ Thư chỉ cảm thấy khó hiểu và nghi ngờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!