Chương 13: Tranh chữ Tùy chỉnh

Giờ phút này, phủ Trung Nghĩa Hầu vô cùng náo nhiệt. Tại đình hóng gió trong Mai Hoa Uyển, mọi người đang vây quanh một bức tranh "Mai hoa lăng sương đồ" để thưởng thức, điều thú vị nhất là bức họa này do Lương tam công tử Lương Hằng sai người mang đến.

Mai Nhi mỉm cười trêu ghẹo: "Tiểu thư, người nói xem, Lương tam công tử tặng một bức tranh thư pháp như vậy là có ý gì đây?"

Đừng nói người khác mà ngay cả Tạ Thư cũng thoáng sững sờ, nàng không ngờ Lương Hằng lại tặng mình một bức tranh thư pháp quý giá đến như vậy. Rõ ràng hai người họ chỉ mới gặp mặt một lần, nàng cũng không đến mức tự mình đa tình mà nghĩ rằng đối phương vừa liếc mắt một cái đã si mê nàng.

Chẳng lẽ bức họa này còn có ẩn ý gì khác?

Tạ Thư khẽ nhíu mày, nàng cẩn thận quan sát bức tranh thì phát hiện đây thực sự chỉ là một bức họa vẽ cành mai vươn mình giữa sương giá, bên cạnh cành mai còn đề một câu danh ngôn đã được lưu truyền từ lâu.

Lan Nhi chen vào, nàng ấy cười nói: "Còn có thể là ý gì nữa chứ? Tiểu thư của chúng ta vừa xinh đẹp vừa dịu dàng, Lương tam công tử nhất định là nhất kiến chung tình rồi, cho nên mới tặng một bức tranh thư pháp quý giá như vậy."

Đây không chỉ là một bức họa quý giá mà còn là tác phẩm do một danh gia thư pháp vẽ, vốn đã hiếm có khó tìm, huống chi lại là một bức tranh đã lưu truyền cả trăm năm. Vốn dĩ tiểu thư của họ nổi danh tài nữ trong kinh thành, tinh thông cầm kỳ thư họa, cho nên việc Lương tam công tử tặng bức tranh này cũng coi như hợp tình hợp lý.

"Lan Nhi, nếu muội còn nói nữa thì ta sẽ giận đấy."

Đôi mắt của Tạ Thư linh động như ánh sao, nàng nhẹ nhàng lườm Lan Nhi một cái rồi giả bộ giận dỗi.

Lan Nhi cố ý che miệng, làm bộ dáng đáng thương: "Nô tỳ không dám nói nữa."

Tạ Thư bật cười, nụ cười rực rỡ như đóa hoa nở rộ giữa ngày xuân.

Đúng lúc này, Tôn ma ma là người hầu thân cận bên cạnh Vân thị vén rèm bước vào: "Tiểu thư, phu nhân mời người đến ngay."

"Mẫu thân tìm ta có chuyện quan trọng gì sao?" Sắc mặt của Tôn ma ma lộ rõ vẻ nghiêm trọng khiến Tạ Thư cảm thấy có điều gì đó không ổn, nàng nhẹ giọng hỏi.

Tôn ma ma là người hầu lâu năm trong phủ, cũng là người chứng kiến các tiểu chủ tử trưởng thành. Nay Thái hậu nương nương đột nhiên sai Trương ma ma đến, đích danh gọi tam tiểu thư vào cung, khiến bà ấy không khỏi lo lắng.

Bà ấy nói: "Trương ma ma bên cạnh Thái hậu nương nương đến, chỉ đích danh mời tiểu thư tiến cung. Chắc là Thái hậu nương nương muốn gặp tiểu thư."

Thái hậu nương nương muốn gặp nàng…

Tạ Thư thoáng sững sờ, ánh mắt của nàng khẽ rũ xuống, nàng hoàn toàn không thể đoán được vì sao Thái hậu lại muốn gặp mình.

Kiếp trước, ai cũng biết Thừa Càn Cung và Từ Ninh Cung vốn dĩ bất hòa. Khi nàng được phong làm hoàng hậu, suýt chút nữa khiến Thái hậu tức đến mức ngất xỉu. Ở kiếp này nàng luôn cố gắng tránh xa người kia, tránh xa hoàng thất, nhưng dường như nàng càng tránh thì lại càng không thể tránh được.

Cõi lòng của Tạ Thư rối bời, nàng khẽ gật đầu.

Ngay lúc này ở viện tử của Vân thị, bà ấy nhìn Trương ma ma trước mặt rồi nói: "Trương ma ma, trong phủ của chúng ta, tứ tiểu thư Thanh Nghiên và Thư Nhi tỷ muội có tình cảm rất tốt. Thanh Nghiên vẫn luôn ngưỡng mộ phong thái của hoàng cung, không biết con bé có thể đi theo Thư Nhi cùng vào cung bái kiến Thái hậu nương nương được hay không?"

Vân thị cũng là người gặp nạn thì vái tứ phương.

Bởi vì trước đó phụ thân của bà ấy đã bí mật tiết lộ rất nhiều chuyện cho bà ấy, bà ấy biết Thái hậu nương nương đã bí mật truyền xuống một mật lệnh, yêu cầu không được để tên Thư Nhi xuất hiện trong danh sách tuyển tú.

Vân thị chỉ cần suy nghĩ một chút thì đoán ra Thái hậu không muốn Thư Nhi vào cung, bởi vì điều đó có thể uy h**p đến vị trí của điêt nữ bà ta. Theo lý mà nói thì chắc hẳn là Thái hậu không thích Thư Nhi mới đúng, vậy tại sao lần này bà ta lại chủ động gọi nàng tiến cung?

Trương ma ma nghe như vậy, nụ cười trên mặt không đổi nhưng trong lòng đã không vui. Bởi vì là tâm phúc của Thái hậu, cho nên bà ta luôn tỏ ra ngạo mạn, ánh mắt như kẻ trên cao nhìn xuống người dưới thấp: "Tạ phu nhân, lời này của người là có ý gì? Thái hậu nương nương cho gọi là Tạ tam tiểu thư, người lại muốn tứ tiểu thư đi cùng. Chẳng lẽ người đang lo lắng Thái hậu nương nương sẽ làm chuyện gì gây bất lợi cho tam tiểu thư sao?"

"Thần phụ không có ý đó, Thái hậu nương nương là người nhân từ, làm sao có thể đối xử bất lợi với một nữ tử vừa mới tới tuổi cập kê chứ." Vân thị gượng cười rồi dịu dàng nói.

Dù nàng là phu nhân của Hầu phủ, nhưng bà ấy cũng không dám tỏ ra bất kính với Thái hậu nương nương.

"Mẫu thân." Khi lòng Vân thị đang nóng như lửa đốt thì Tạ Thư nhẹ nhàng bước đến, giọng nói của nàng nhu hòa, nhẹ nhàng như dòng suối chảy qua khiến người nghe cảm thấy vô cùng êm tai.

Vân thị nhìn thấy nàng thì vội vàng bước đến: "Thư Nhi, đây là Trương ma ma bên cạnh Thái hậu nương nương."

"Tham kiến trương ma ma."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!