Danh sách tuyển tú lần này bao gồm từ nữ nhi của quan viên địa phương đến tiểu thư của phủ Quốc công nhất phẩm. Danh sách này do Lễ Bộ Thượng Thư đưa ra, sau khi lập xong, ông ấy giao cho Lễ Bộ Thị lang thẩm tra, sau khi Lễ Bộ thị lang xác định không có vấn đề gì thì Lễ Bộ Thượng Thư sai người chuẩn bị xe ngựa, nói muốn vào cung một chuyến.
Lễ Bộ thị lang là một nam nhân trung niên khoảng ba mươi tuổi, mặc quan bào màu trắng thêu hình chim hạc, dáng vẻ như một ẩn sĩ tiêu dao. Nhìn bóng lưng của Lễ Bộ Thượng Thư, hắn ta khẽ thở dài, thật ra hắn ta đã phát hiện ra trong danh sách đó có vấn đề rồi, nhưng vì hai người đã cộng tác với nhau nhiều năm trong Lễ Bộ, nên hắn ta mới không nói gì cả.
Vấn đề là danh sách tuyển tú lần này không có tên của tam tiểu thư Tạ Thư của phủ Trung Nghĩa Hầu. Theo như hắn ta biết, phủ Trung Nghĩa Hầu cũng chưa định hôn sự cho Tạ Thư, vậy tại sao trong danh sách lại không có tên nàng?
May mà hiện tại bệ hạ vốn cũng không quá mặn mà với nữ sắc, chắc là sẽ không đặc biệt chú ý đến một khuê nữ có tên trong danh sách hay không. Hy vọng cuối cùng có thể qua mắt được bệ hạ chuyện này.
Cùng lúc đó, Lễ Bộ Thượng Thư đã đến trước Ngự Thư Phòng của hoàng đế. Lý công công cung kính hành lễ với Vân Thượng thư rồi sau đó vào trong thông báo.
"Thượng thư đại nhân, bệ hạ mời ngài vào."
"Đa tạ Lý công công." Vân Thượng thư mỉm cười ôn hòa, nhưng không ai biết giờ phút này trong lòng ông ấy lại vô cùng căng thẳng, ông ấy chỉ mong bệ hạ không phát hiện ra sơ hở trong danh sách tuyển tú này.
"Vi thần tham kiến bệ hạ."
"Ái khanh miễn lễ." Tần Dục khẽ nâng mắt, có lẽ do đã mấy canh giờ chưa mở miệng nói chuyện, nên giọng nói của hắn hơi trầm thấp, mang theo uy nghiêm nhưng không cần nổi giận.
"Tạ bệ hạ." Đột nhiên Vân Thượng thư càng khẩn trương hơn, nhưng ông ấy vẫn cố duy trì nụ cười, ông ấy đưa danh sách trong tay cho Lý công công rồi nói: "Bệ hạ, đây là danh sách tuyển tú do Lễ Bộ lập ra, xin bệ hạ xem qua."
Lý công công vội vàng nhận lấy danh sách, hai tay nâng lên dâng cho bệ hạ.
Nếu Lễ Bộ Thượng Thư không nhắc đến thì có lẽ hoàng đế đã quên mất chuyện tuyển tú rồi. Hoàng đế nhấp một ngụm trà, bàn tay thon dài nhận lấy danh sách, hắn đọc rất nhanh, hơn nữa đã xem qua là không quên được, nên chỉ trong chốc lát thì hắn đã xem xong danh sách.
Ngay sau đó, Lễ Bộ Thượng Thư nghe thấy giọng nói bình thản của bệ hạ vang lên: "Vân Thượng thư."
Toàn thân của Vân Thượng thư chấn động, trong lòng không ngừng cầu nguyện rằng bệ hạ đừng phát hiện ra, nhưng đồng thời ông ấy cũng có linh cảm rằng bệ hạ đã nhận ra điểm bất thường, chuyện này khiến tâm trí ông ấy bị dày vò, ông ấy giả vờ như không có chuyện gì xảy ra rồi cúi đầu nói: "Không biết bệ hạ có điều gì dặn dò?"
"Danh sách này là do Vân Thượng thư lập sao?"
Cổ họng của Vân Thượng thư khẽ nghẹn lại, nhưng ông ấy vẫn bình tĩnh gật đầu: "Đúng vậy, là vi thần soạn ra."
Vì lo lắng liên lụy đến Lễ Bộ Thị lang, cho nên ông ấy không nhắc đến bất kỳ ai khác.
Lý công công cũng nhận ra có điều gì đó bất thường, ông ta hơi kinh ngạc nhìn Lễ Bộ Thượng Thư. Phải biết rằng vị Thượng thư này là một lão thần, làm việc vô cùng cẩn trọng, ngay cả đại điển đăng cơ của bệ hạ cũng do một tay ông ta sắp xếp, vậy mà lần này lại mắc lỗi trong một danh sách tuyển tú đơn giản như thế?
Tần Dục nhẹ nhàng gõ ngón tay lên long án, hắn biết Lễ Bộ Thượng Thư là trung thần, chỉ là lần này ông ấy đã phạm phải một sai lầm nhỏ. Nếu hắn muốn nhắm mắt cho qua thì cũng không sao nhưng hắn lại không muốn làm như vậy.
Một nữ tử chưa từng gặp mặt, tại sao lại có trọng lượng lớn như thế trong lòng hắn chứ?
Khóe môi Tần Dục hơi nhếch lên, nhưng hắn không muốn nghĩ nhiều, hắn chậm rãi lên tiếng: "Vân Thượng thư, tam tiểu thư Tạ Thư của phủ Trung Nghĩa Hầu đã có hôn phối chưa?"
Đồng tử của Vân Thượng thư đột nhiên co rút lại, đầu óc cũng trở nên hỗn loạn. Rõ ràng trước đây bệ hạ chưa từng tiếp xúc với Tạ Thư, tại sao lại phát hiện ra vấn đề ngay lập tức chứ?
Lý công công cũng hiểu vấn đề của danh sách này nằm ở đâu, ông ta mỉm cười nói: "Quy định tuyển tú yêu cầu các tú nữ phải là nữ nhi chưa xuất giá của quan viên từ thất phẩm trở lên. Theo lão nô được biết, tam tiểu thư Tạ Thư vẫn chưa đính hôn."
Hơn nữa, mẫu thân của Tạ Thư xuất thân từ phủ Trung Nghĩa Hầu. Tính ra, Lễ Bộ Thượng Thư chính là ngoại tổ phụ của nàng, chẳng lẽ là vì Tạ Thư không muốn vào cung sao? Nếu đúng là như vậy thì e rằng mong muốn của nàng sẽ không thể thành hiện thực được rồi, bởi vì theo cảm nhận của Lý công công, hình như bệ hạ đối với Tạ tam tiểu thư có chút gì đó không bình thường.
"Vi thần nhất thời sơ suất, quên thêm tên tam tiểu thư Tạ Thư vào danh sách. Là lỗi của vi thần, xin bệ hạ trách phạt."
Thấy bệ hạ đã phát hiện ra, Vân thượng thư lập tức quỳ xuống, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
Ông ấy không nói rằng Thái hậu nương nương đã bí mật truyền lệnh cho mình, cũng không thừa nhận bản thân thực sự có lòng riêng. Chỉ là ông ấy cảm thấy tính cách của Tạ Thư không phù hợp với hoàng cung, cho nên mới quy hết mọi trách nhiệm cho lỗi "sơ xuất".
Nhưng Hoàng đế là ai chứ? Hắn lập tức nhận ra điểm bất thường. Giọng điệu của hắn vẫn không nhanh không chậm, dường như không mang theo dấu hiệu tức giận nào: "Vân Thượng thư yêu thưngoại tổ phụ tôn nữ như vậy, quả thực khiến người ta cảm động. Nhưng quy củ vẫn là quy củ, hy vọng sau này Vân Thượng thư sẽ không tái phạm loại sơ suất này nữa, cũng mong Vân Thượng thư hiểu rõ thiên hạ này rốt cuộc thuộc về ai."
Lễ Bộ Thượng Thư là người thông minh, ông ấy biết chắc chắn bệ hạ đã đoán ra rằng ông ấy làm như vậy là vì chịu ý chỉ của người khác. Trong lòng ông ấy thầm thở dài, ông ấy cũng hiểu rằng bản thân mình xử lý việc này không thỏa đáng: "Vi thần đã hiểu."
Từ một tháng trước, Thái hậu nương nương đã phái thân tín đến Lễ Bộ, đích thân điểm mặt gọi tên ông ấy đến, sau đó người đó truyền đạt ý chỉ của Thái hậu. Nếu không có chuyện này thì Vân Thượng thư cũng không dám liều lĩnh đến vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!