Tạ Thư không hiểu rốt cuộc trong hồ lô của hắn mang theo là loại thuốc gì, nhưng Hoàng đế đã mở miệng vàng rồi, đương nhiên nàng cũng bày ra tư thái của danh môn quý nữ, dịu dàng đoan trang mở miệng: "Thần nữ từ chối thì bất kính rồi."
Pha trà cũng là một loại học vấn, đầu ngón tay của Tạ Thư khẽ nâng lên, trên mặt của ấm nước lặng lẽ bốc lên một làn khói nhẹ.
Nước sôi như mắt cá, tạo ra thứ âm thanh lách tách gọi là nhất phí, mép nước cuộn tròn như dòng suối chảy liên tục gọi là nhị phí, sóng nước dâng trào gọi là tam phí.
Cô nương có dáng vẻ dịu dàng uyển chuyển, nấu trà cũng tạo thành một cảnh đẹp ý vui, đôi mắt phượng của Tần Dục thâm sâu, ánh nhìn mờ mịt như rơi trên người nàng, lại như không rơi trên người nàng.
Tạ Thư cố gắng xem nhẹ hơi thở xâm lược toát ra từ Hoàng đế, người này đang đánh giá nàng, nhưng kiếp này giữa họ hoàn toàn không có mối quan hệ gì, tại sao hắn phải đánh giá nàng? Trong lòng của Tạ Thư càng khẩn trương, nhưng trên mặt lại càng uyển chuyển, càng xinh đẹp động lòng người.
Khi ấm trà đã nấu xong, Tạ Thư rót một ly cho Hoàng đế trước, rồi sau đó tự mình đưa chén sứ đến trước mặt hắn: "Mời bệ hạ dùng trà."
"Trà nghệ của tam tiểu thư thật tinh vi."
Ngón tay thon dài của Tần Dục khẽ động, hắn nhận lấy chén trà rồi nhấp một ngụm, giọng điệu bình thản nhận xét.
Bộ dáng chậm rãi này của hắn giống hệt như hôm nay hắn đến Quang Nguyệt Lâu chỉ để uống một chén trà nàng pha, Tạ Thư thấy lâu rồi mà hắn vẫn không nói vào chính sự, trong lòng nàng không khỏi sốt ruột, nàng quyết định đánh đòn phủ đầu, dịu dàng mở miệng: "Hôm trước công chúa có nói với thần nữ rằng bệ hạ có chuyện muốn hỏi thần nữ, không biết bệ hạ muốn hỏi chuyện gì?"
Nhìn nữ tử trước mắt nóng lòng không đợi được, Tần Dục hơi nhướng mày, bất kể nàng có phải "Quý phi" trong giấc mộng của hắn hay không, thì thực sự nàng cũng không hề giống với các tiểu thư khuê các trong kinh thành. Ở kinh thành này, có nữ tử nào mà chẳng mong được Hoàng đế ưu ái, rồi sau đó có thể một bước lên mây, từ đó tiền đồ rộng mở.
Thấy nàng như muốn tránh mình càng xa càng tốt, Tần Dục càng cảm thấy thú vị, hắn nghiền ngẫm nhếch môi: "Tạ tam tiểu thư, gần một tháng nay ngươi có từng mơ thấy gì không?"
Tim Tạ Thư bỗng nhiên đập mạnh, nàng vô thức nhìn vị Hoàng đế trước mặt mình, vừa vặn chạm phải đôi mắt phượng hơi nhếch lên của hắn, gương mặt của hắn bình tĩnh như thể hắn chỉ thuận miệng hỏi một câu.
Nhưng từ khi tân đế đăng cơ, Tạ Thư thường xuyên mơ thấy những cảnh tượng của kiếp trước, cho nên vừa nghe đến từ nằm mơ thì nàng không khỏi chột dạ.
Chẳng lẽ hắn nhớ ra điều gì rồi sao? Nhưng sao hình như lại không giống.
"Thần nữ vẫn ở chốn khuê phòng, trong lòng không vướng bận chuyện gì, cho nên ngày thường rất ít khi nằm mơ, gần một tháng nay cũng vậy."
Tạ Thư đã suy tính kỹ càng rồi, cho dù hôm nay Hoàng đế có hỏi gì thì nàng cũng sẽ giả bộ không hiểu.
"Thì ra là thế à." Hoàng đế nhìn nữ tử trước mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn cố giữ vẻ bình tĩnh, giống như có điều gì suy nghĩ.
Hắn không nhìn thấy rõ dung mạo của nữ tử trong mộng, cho nên không thể xác định nàng có phải người đó hay không, nhưng dường như mọi manh mối đều đang hướng về nàng.
Tạ Thư cúi đầu, nàng giả bộ như không hiểu gì.
Hoàng đế biết hôm nay dù hắn có hỏi cũng không hỏi ra kết quả, trong lòng không rõ là cảm giác gì, hắn chỉ cảm thấy hơi hoang đường. Hắn lại nhấp một ngụm trà hoa mai, sau đó đột nhiên hỏi một câu chẳng liên quan: "Vậy Tạ tam tiểu thư có người trong lòng không?"
Tạ Thư thoáng sửng sốt, dựa vào hiểu biết của nàng về Hoàng đế ở kiếp trước, câu này căn bản không giống lời mà hắn có thể nói ra, nếu không phải chính mắt nhìn thấy hắn đang ngồi trước mặt mình thì nàng còn tưởng hắn bị quỷ ám.
Nàng miễn cưỡng mỉm cười rồi nhẹ giọng đáp: "Hôn sự của thần nữ do phụ mẫu làm chủ."
Tần Dục có dung mạo tuấn mỹ, hắn chỉ khẽ "ừm" một tiếng rồi gọi Lý công công vào.
Lý công công vừa bước vào đã ngửi thấy hương trà hoa mai nồng đậm, ông ta vội vàng hành lễ.
Tần Dục: "Ngươi tiễn Tạ tam tiểu thư về đi."
Lý công công kính cẩn tuân lệnh, chuẩn bị đi đến trước mặt Tạ Thư, nhưng lại nhìn thấy nàng dịu dàng hành lễ với bệ hạ: "Đa tạ bệ hạ đã quan tâm, nhưng thị vệ và mã phu của thần nữ đang đợi ở bên ngoài, thần nữ tự về là được."
Nếu để người khác nhìn thấy Hoàng đế phái người đưa nàng về, có giải thích thế nào cũng không rõ ràng được, trong lòng Tạ Thư thầm nghĩ như thế.
Dường như Hoàng đế cũng nghĩ đến chuyện này, cho nên nhất thời hắn không nói gì.
Không khí lập tức trầm xuống, Lý công công cảm thấy bản thân mình có chút dư thừa, cho nên vui vẻ cười nói: "Vậy lão nô tiễn tam tiểu thư tới cửa."
"Đa tạ Lý công công."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!