Chương 1: Tân đế

"Sử ký Nam Kinh" có ghi chép:

Năm Kiến Nguyên thứ ba, Quý phi Tạ Thư qua đời tại Khôn Ninh Cung. Hoàng đế cho ngừng triều bảy ngày, sau đó truy phong nàng làm Hoàng hậu, ban thụy hiệu "Uyển Niệm", cũng chính là Nguyên Hậu.

Ba tháng sau, kinh thành rực rỡ sắc hoa, phồn hoa rực rỡ, đường phố cũng náo nhiệt hơn ngày thường.

Mọi chuyện vốn dĩ không có gì khác lạ, chỉ là tân đế vừa mới đăng cơ nên mọi thứ đang dần khởi sắc. Hơn nữa khi còn là Thái tử thì Hoàng đế đã có danh vọng lớn và được bách tính tôn kính, huống chi ngay khi vừa mới lên ngôi, tân đế đã miễn giảm thuế má, đại xá thiên hạ, càng khiến lòng dân vui mừng.

Tại Mai Hoa Uyển trong phủ Trung Nghĩa Hầu, mấy chú chim sẻ đậu trên bậu cửa sổ ríu rít hót vang.

Lý ma ma là người hầu bên cạnh phu nhân Vân thị, bà ấy nhẹ nhàng bước đến rồi khẽ hỏi tiểu nha hoàn trông cửa: "Mai Nhi, Tam tiểu thư vẫn chưa tỉnh dậy sao?"

Tam tiểu thư Tạ Thư là đích nữ của chính thất của phủ Trung Nghĩa Hầu. Nàng có dung mạo kiều diễm, phong thái đoan trang, được ca tụng là đệ nhất quý nữ đương triều.

Nàng có hai huynh trưởng.

Một người là Đại công tử Tạ Hoài Dư, thế tử của phủ Trung Nghĩa Hầu, từng vào Hàn Lâm Viện, sau đó trở thành thư đồng của Hoàng đế, hiện tại hắn ta đang nhậm chức Thiếu Khanh Quang Lộc Tự.

Nhị công tử là Tạ Hoài An, hắn ta đang rèn luyện trong quân doanh, chuẩn bị thi võ tướng vào năm sau.

Trung Nghĩa Hầu cùng phu nhân Vân thị ân ái sâu đậm, chưa từng nạp thiếp, thế nên tiểu nữ nhi Tạ Thư được cả nhà yêu thương hết mực.

Mai Nhi cúi người đáp: "Gần đây tam tiểu thư không biết tại sao cứ gặp ác mộng nên ngủ không yên giấc, cho nên dạo này hay dậy muộn một chút."

Lý ma ma gật đầu: "Thì ra là vậy, vậy ta đi bẩm báo với phu nhân trước rồi mời lang trung đến bắt mạch cho tiểu thư."

Bà ấy vừa dứt lời thì bên trong phòng truyền ra tiếng động nhẹ, Mai Nhi vội vã đẩy cửa bước vào: "Tiểu thư, người tỉnh rồi sao."

Tạ Thư cất giọng hơi khàn khẽ "ừm" một tiếng, âm thanh vẫn còn mang theo chút mềm mại khi vừa mới tỉnh giấc.

Nàng có dung mạo khuynh thành, làn da trắng như ngọc, má đào môi đỏ, từng đường nét thanh tú đoan trang, ánh mắt chưa vẽ mà đã sắc sảo tự nhiên.

Có lẽ vì vừa trải qua một giấc mộng dài nên trên trán của nàng vẫn còn vương chút mồ hôi, Mai Nhi nhẹ nhàng đưa cho nàng một chén trà nhỏ: "Tiểu thư, nô tỳ vào trang điểm cho người nhé?"

Tạ Thư khẽ cúi mắt, cất giọng nhẹ nhàng đáp: "Ừm."

Kể từ tháng trước khi Tiên Đế băng hà, người đó đăng cơ làm Hoàng đế thì gần như đêm nào Tạ Thư cũng mơ thấy hắn.

Trong mơ, nàng thấy kiếp trước mình từ một Lương đệ của Thái tử, từng bước trở thành Quý phi được sủng ái nhất hậu cung.

Nàng nhớ lại mình đã dốc hết tâm sức để tranh đoạt ngôi vị Hoàng hậu, nghĩ rằng khi trung cung bỏ trống thì nàng sẽ được sắc phong, nhưng cuối cùng… nàng lại thân thể kiệt quệ mà chết đi.

Nàng thậm chí còn không biết sau khi chết đi thì mình có được truy phong làm Hoàng hậu hay không.

Kiếp trước của nàng, nàng tính toán đủ đường, nhưng cuối cùng cái gì cũng không có được.

Lần này sống lại, nàng không muốn làm Hoàng hậu nữa.

Một năm trước tại cung yến, nàng đã không múa, không để lại danh chấn ở kinh thành, cũng không bị ban hôn cho Thái tử.

Bây giờ nàng chỉ muốn tìm một người bình thường mà gả đi, sống một cuộc đời thanh thản tự tại.

"Tiểu thư đang nghĩ gì thế?" Mai Nhi dẫn theo mấy nha hoàn khác bước vào, thấy tiểu thư ngồi đó nhíu mày trầm tư thì nhịn không được mà lên tiếng hỏi.

"Không nghĩ gì cả." Tạ Thư lấy lại tinh thần, nàng nhẹ nhàng lắc đầu. Dù sao thì bây giờ đã khác với kiếp trước. Ở kiếp trước, thời điểm này nàng đã sớm trở thành Quý phi, nhưng bây giờ nàng vẫn chỉ là Tam tiểu thư của phủ Trung Nghĩa Hầu.

Lúc này, Lý ma ma từ Mai Hoa Uyển vội vã trở về, bà ấy nhanh chóng bẩm báo với phu nhân Vân thị: "Phu nhân, tiểu thư vẫn chưa thức dậy ạ."

Vân thị xuất thân từ phủ Lễ Bộ Thượng Thư, tính tình hiền hậu, bà ấy nghe như thế thì tạm dừng việc xem sổ sách, không khỏi bật cười trách yêu: "Nha đầu này, dạo gần đây ngày nào cũng ngủ đến tận trưa, sau này xuất giá thì làm sao đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!