Chương 9: Tấn công phòng ngự của ngươi

Sau khi nàng giúp Tống Tuyết Y lau hết máu mũi, nàng chủ động giúp hắn cởi quần áo, Tống Tuyết Y liền ngăn cản lại: "Để ta giúp Cưu Nhi tắm trước."

Linh Cưu trừng mắt liếc xéo hắn: "Rốt cuộc ai mới là thiếu gia, ai mới là nô tỳ?" Tuy rằng, nàng không có thật lòng muốn làm nô tỳ, nhưng bản lãnh bên ngoài nàng còn làm được.

Nếu như ban đầu Linh Cưu còn có chút bài xích, sau đó trong tiếng ho khan liên tục của Tống Tuyết Y và bộ dạng chảy máu mũi đáng thương kia, một chút bài xích này đã sớm biến mất không còn thấy tăm hơi.

Hắn chỉ là thiếu niên mười ba tuổi thôi, còn nàng hiện tại chẳng qua là một cô bé bảy tuổi, tắm chung thì có sao đâu.

Rõ ràng người ta rất thuần khiết trong sáng, suy nghĩ của nàng đúng là thật tà ác.

Kiếp trước ngay cả đàn ông ở trần nàng cũng nhìn qua rồi, bây giờ chỉ xem thân thể của thiếu niên mới lớn có cái quái gì phải sợ.

Linh Cưu hoàn toàn không phát hiện trọng điểm của mình đã lệch đi rất nhiều. Đây không phải là vấn đề sợ hay không sợ mà là vấn đề nàng có đồng ý hay không.

"Cưu Nhi không phải là tỳ nữ." Sauk hi Tống Tuyết Y cởi sạch quần áo, da dẻ tiếp xúc với không khí, trong phút chốc không khí lạnh xâm nhập vào tận xương cốt, khiến cho âm thanh của hắn mang theo run rẩy.

Linh Cưu vội vàng đem hắn kéo vào trong bể nước nóng, nàng cúi đầu xuống mới nhìn thấy giày bẩn của mình đã giẫm dơ mặt đất, liền đem giày vớ cởi ra, thuận miệng hỏi Tống Tuyết Y: "Không phải là nữ tỳ thì là gì?"

"Cưu Nhi muốn là gì?" Tống Tuyết Y hỏi ngược lại Linh Cưu, nhìn thân thể nho nhỏ của bé đang ngồi chồm hổm cạnh bể nước, chỉ nhìn thôi cũng đã cảm thấy mềm mại dễ ôm, dễ nựng.

TRước đây tại sao hắn không phát hiện trẻ con đáng yêu như vậy? Hay là chỉ có Cưu Nhi mới đáng yêu?

Linh Cưu không chút suy nghĩ cười nói: "Tỷ tỷ."

Tống Tuyết Y ngớ người, ngay sau đó hai đầu vai hắn run run lên, hai mắt càng híp càng nhỏ, khóe miệng càng nhếch lên cao, phát ra tiếng cười trong trẻo: "Ha ha ha…"

Trên trán Linh Cưu xuất hiện rất nhiều hắc tuyến. Quả nhiên là vậy, nàng không nên thả lỏng cảnh giác mà.

Ngoài cửa, sắc mặt của Hà Nghiên hiện lên vẻ khó tin, không nhịn được nghiêng tai lắng nghe, đem tiếng cười bên trong càng nghe càng rõ, ánh mắt càng kinh ngạc.

Tiểu cô nương kia rốt cuộc có thân phận gì? Lại có bản lĩnh kinh người như vậy, nàng cư nhiên có thể làm cho đại thiếu gia vui vẻ!

Tống Tuyết Y cười trong một lát liền vui quá hóa buồn, ho khan liên tục, may mắn thật vất vả ho khan một hồi hắn liền nhịn được, nét mặt của hắn vẫn còn tràn đầy vẻ sung sướng.

Linh Cưu đưa tay vỗ vỗ sau lưng hắn, giúp hắn thuận khí, vừa dạy dỗ: "Mặc dù ta rất thích nhìn ngươi cười, nhưng vui quá hóa buồn thì không tốt."

Nàng thật sự rất thích nhìn bộ dạng vui vẻ của hắn, nhìn hắn cười. Tống Tuyết Y nghĩ vậy, bằng không tại sao nàng lại trêu ghẹo hắn, cũng chưa bao giờ ngăn cản hắn cười.

"Vì sao?" Hắn thốt lên. Rõ ràng là người chưa từng quen biết, mới gặp mặt nhau mấy lần, nàng luôn vì hắn suy nghĩ.

"Hử?" Linh Cưu nghi hoặc nhìn hắn, chống lại đôi mắt chứa đầy tình cảm sâu đậm của hắn, nàng liền không tránh né.

Tống Tuyết Y lắc đầu, thấy tầm mắt của bé không còn ở trên người mình nữa, nàng không hề nhìn thấy động tác của hắn, cười nói: "Cưu Nhi, ngươi thật tốt!"

"…Ta dùng chân đạp lên mặt của ngươi, cái này cũng gọi là tốt à?" Linh Cưu ngây ngốc nói, vừa dứt lời nàng liền hận không thể tát cho mình một cái.

"Tốt." Tống Tuyết Y không chút do dự nói: "Không phải Cưu Nhi hỏi ta, Cưu Nhi là gì à?"

Linh Cưu rất thích ý nhìn hắn chuyển đề tài, nhưng tại sao lại chuyển tới cái vấn đề này chứ?

Tống Tuyết Y cười nói: "Cưu Nhi là người có một không hai."

Linh Cưu dò xét mạch đập của hắn, nàng lần mò mạch tượng của hắn: "Có ai không phải là duy nhất đâu."

Tống Tuyết Y lắc đầu: "Trong lòng của ta, Cưu Nhi chính là người duy nhất. Tỷ tỷ muội muội ở trong lòng ta cũng không bằng một phần của Cưu Nhi."

Linh Cưu cười cong mặt: "Ta liền tin mấy lời này của ngươi, thật không uổng công ta thương yêu ngươi." Vừa nói vừa thu hồi tay đang bắt mạch cho Tống Tuyết Y, ngấm ngầm tính toán trong mắt nháy mắt.

Nhìn mạch tượng nàng đoán thân thể của hắn vốn đã kém cỏi từ khi chào đời. Nhưng thân thể yếu kém từ nhỏ cũng không thể rước lấy nhiều tà linh vào cơ thể như vậy, trong chuyện này nhất định có vấn đề.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!