Chương 79: Đứa nhỏ siêu cấp đáng yêu (4)

Edit: Lưu Nguyệt

" Này, chẳng phải chỉ nhổ vài cây cỏ ở tổ của mày thôi sao? Cũng không phải ăn con của ngươi, có cần đuổi theo tao không dứt thế không?"

Trong rừng rậm, một bóng hình nhỏ bé linh hoạt chạy nhảy trên các cành cây. Sau nàng là con chồn đen cao khoảng năm mét, tốc độ nhanh như tia chớp.

"Được rồi, được rồi."

Linh Cưu bị đuổi chạy chối chết, tay ném một tấm kính tượng phù, miệng lầm bầm:

"Tao thừa nhận, tao còn cắn trộm một miếng linh châu của con mày."

Một trận gió thổi sát qua người nàng, một thân cây rộng hai mét bị cưa đổ, vai nhỏ run lên.

"Đúng đúng đúng, không phải một miếng, là tao ăn hết, nhưng chẳng phải chỉ là một bữa cơm sao? Tao còn chơi với đám con mày một lúc, khiến bọn chúng vui vẻ, một bữa cơm coi như thù lao không phải rất rẻ sao?"

"Gàoo!!!!!"

Chồn đen ở phía sao tức giận gầm gào.

Nó ra ngoài ba ngày mới trở về. Cỏ bên cạnh tổ bị nhổ hết còn không nói làm gì, thế nhưng con nó nằm ủ rũ, đói meo lại bị chà đạp không ra hình dạng.

Nó rõ ràng đã để lại một qủa linh châu đủ cho Tể Tể no bụng năm ngày, thế như trở về lại nhìn thấy cảnh tượng như vậy.

Sao đó nó phát hiện kẻ nhổ trộm cỏ, một chút năng lượng cũng không có thế nhưng lại chạy nhanh vậy.

" Mẹ nó, mày nghĩ tao không dám đánh mày phải không?"

Linh Cưu phát hiện tần suất nó đánh ra kiếm gió ngày càng cao, động tĩnh cũng càng ngày càng lớn, biết đâu lại dẫn đến loài càng khủng bố khác. Nàng đột ngột dừng lại, đem túi đồ đã to bằng một phần ba thân mình treo lên cây, quay đầu trừng mắt nhìn nhìn chồn đen.

Chồn đen khinh thường nhìn nàng giống như nhìn món điểm tâm tầm thường.

Nó bổ nhào đến nhưng Linh Cưu không chút sợ hãi hay lùi bước.

"Vừa đúng lúc có thể thử sức với tuyệt chiêu Binh Lâm rủa của Tụ Linh cảnh."

Nếu Linh Cưu còn ở Sinh linh cảnh thì thủ đoạn công kích của nàng không đáng là bao nhưng đến Tụ Linh cảnh thì yếu điểm này sẽ dần dần được cải thiện, Binh Lâm rủa là một trong những chiêu lợi hại nhất.

Hai tay kết ấn, miệng đọc chú ngữ, một chuỗi chú ngữ thành thực thể xuất hiện quấn quanh thân hình nho nhỏ.

"Binh Lâm! Phụ!"

Trong mắt Linh Cưu xuất hiện tia sáng màu vàng, nàng không chút do dự lao về phía chồn đen.

"Bùm!!!"

Nắm đấm nho nhỏ đánh vào cái chân to lớn của nó.

Ánh mắt chồn đen từ coi thường đến kinh ngạc rồi sợ hãi, thân mình khổng lồ bị đánh bay như một mũi tên.

"Ha ha ha…"

Bé gái cười lớn, quay người ôm lấy cái cây cao cả trăm mét bên cạnh dùng lực nhổ lên, cây đổ ấp xuống phía chồn đen chưa kịp đứng dậy.

Hai mắt chồn đen trừng to giống như nhìn thấy vật gì khủng bố vậy, sau đó cơ thể nó bị quật rồi!

"Rầm! rầm! rầm!!!"

Gốc cây bị Linh Cưu ôm lấy vừa trực tiếp vừa hung tàn đập xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!