Chương 78: Đứa nhỏ siêu cấp đáng yêu (3)

Editor: Lưu Nguyệt

Bầu trời xám xịt tựa như bàn tay khổng lồ ma quái bất cứ lúc nào cũng có thể áp xuống.

Đột nhiên có vệt sáng lóe lên như lưỡi dao chém đứt mây đen dể lộ vài bóng dáng nhỏ bé rơi thẳng xuống.

Khi Linh Cưu mở mắt ra thì nhìn thấy bầu trời đầy mây đen, xung quanh là cây cối rậm rạp cùng với…chim chóc khổng lồ . Sải cánh của chúng rộng đến sáu bảy mét, máu vuốt sắc nhọn sáng bóng cùng với ánh mắt đỏ rực hung hãn đầy sát khí.

Linh Cưu sợ run người, nàng không hề nghi ngờ về lực sát thương của chúng. Chớp mắt Linh Cưu nghĩ ngay đến việc đám người Tần Si đều sai hết rồi!

Đây hòn toàn không phải bí cảnh tầm thường, con chim khổng lồ này cách nàng xa như vậy mà vẫn có khí thế kinh người như thế, đây là sự uy hiểm nàng chưa từng trải qua, hơn nữa xa xa nàng thấy rõ trong rừng còn có vô tận mãnh thú chim chóc khổng lồ khác.

"A!!!!!!!!!!!!!"

Tiếng kêu thảm thiết không biết truyền từ đâu đến, thê lương bén nhọt vô cùng.

Linh Cưu nhanh chóng nhận ra phương hướng của nó, xa xa có bóng người rơi xuống nhưng chớp mắt đã bị một con rắn khổng lồ cuốn lấy, cắn trúng chân hắn. Người đó chẳng kịp phản khang đã trở thành bữa ăn cho rắn.

Cảnh này không hề máu me ghê tởm nhưng khiến nàng rét run cả người.

Đây rốt cuộc là chỗ nào? Tại sao lại xuất hiện nhiều loài khủng bố như vậy? Bọn họ đến đây tím kho báu hay tìm cái chết? Có đường ra ngoài không?

Lúc này vô số suy nghĩ xuất hiện trong đầu bọn họ, Linh Cưu cũng không ngoại lệ.

Nhưng càng là lúc như thế này, Linh Cưu càng bình tĩnh.

Nàng cảm thụ tốc độ rơi của mình, bằng tốc độ này dù có rơi xuống nước cũng nát thành thịt vụn mất!

Phải nghĩ biện pháp!

Cách thức tiến vào bí cảnh như thế này nàng căn bản chưa từng nghĩ đến, vừa mở đầu đã gặp tai nạn khiến con người không thể nghĩ đến cái khác, bản năng duy nhất chính là bảo vệ mạng sống.

May mắn là xung quanh người Linh Cưu có một tầng sáng bảo vệ nếu không rơi với tốc độ này cũng khiến nàng mất một tầng da rồi (Lực ma sát mọi người ạ). Hơn nữa nàng dần dần thấy được tốc độ rơi của mình đã giảm xuống rồi.

Khi cách mặt đất chừng trăm mét, vòng sáng quanh người nàng biến mất, người cũng từ phi xuống biến thành rơi tự do.

"Xem ra vận may của ta cũng không tệ."

Linh Cưu nghĩ thầm, dùng linh lực điều khiển phong linh giữ thăng bằng, nhẹ nhàng đáp xuống một ngọn cây. Nàng ngẩng đầu nhìn lên thấy máu bay đầy trời, ít nhất có khoảng mười mấy người bị chim chóc biến thành thức ăn.

"Hửm?"

Linh Cưu nhìn thấy có bóng dáng quen thuộc rơi xuống chỗ cách nàng không xa.

Quả thực là Tần Si sử dụng quần áo quá nổi bật, dù nàng không nhìn rõ diện mạo nhưng liếc mắt có thể nhận ra thân phận nàng ấy.

Tuy nhiên ở nơi này mà quá nổi bật cũng không phải chuyện tốt gì, có ba con rắn lớn mọc cánh đã đuổi theo Tần Si.

Ngay khi Tần Si sắp bị bọn chúng cắn xé, roi ra vút lên quấn chặt lấy cổ một con rắn, nàng muộn sức cưỡi lên lưng nó. Sau đó không biết nàng làm thế nào mà bọn chúng không còn đuổi giết nữa, thậm chí để mặc nàng rơi xuống đất.

"Thật hung tàn nha!"

Linh Cưu chặc lưỡi.

Mặc dù cách quá xa, nàng cũng không thấy rõ đã xảy ra chuyện gì nhưng cũng đoán được đôi phần. Tần Si thị huyết giỏi ẩn nấp, chỉ cần uống một chút máu nhất định không chỉ có thể hấp thu năng lượng trong máu còn có thể làm giả hơi thở của chủng tộc đó. Nếu Tần Si lợi hại hơn chút còn có thể khống chế các lọai chủng tộc trở thành thống lĩnh cũng chúng, khống chế cả một ngọn núi giống như thần núi vậy.

Loại năng lực này cũng không phải không có hạn chế, nếu đối phương có huyết thống cao quý hơn hoặc thực lực cao hơn nàng quá nhiều, Tần Si cũng không thể giả trang hơi thở của đối phương.

Linh Cưu cảm thấy huyết mạch Tần Si không thuần, có chút năng lực này đã khiến nàng kinh ngạc rồi. Tần Si không thể làm được hoàn mỹ như kẻ có huyết thống thuần chủng, việc giấu diếm hơi thở cũng chỉ kéo dài được một lúc. Nếu không nàng ấy cũng không gấp gáp rời xa ba con rắn đó mà còn ở lại mượn sức chúng bảo vệ mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!