Chương 77: Đứa nhỏ siêu cấp đáng yêu (2)

"Tuyết Y? Chuyện gì vậy?"

Tôn Cốc Lan kinh ngạc cùng mờ mịt hỏi.

Hóa ra khi mọi người đều nhìn chằm chằm Tôn Vũ Lộ, Tôn Cốc Lan cùng hai mươi người Tống gia chuẩn bị cùng người của Giang gia, Lâm gia đều đã tới.

Những người của các gia tộc kia đều là võ giả tầng ba bởi vì đám người Tống Đạo Trăn cưỡi chim bay quá nhanh nên bọn họ đuổi theo không kịp.

Ai ngờ đến nơi thì thấy tình cảnh này.

"Tôn Cốc Lan! Đây là con trai tốt ngươi dạy dỗ đó!"

Tôn Vĩnh Huy nhìn nàng, cười âm trầm:

"Ngươi tốt nhất nói cho hắn biết Tôn gia vĩ đại như thế nào để hắn biết mình đang làm chuyện ngu xuẩn gì!"

Tôn Cốc Lan nhíu mày nhưng cũng không lập tức trách mắng Tống Tuyết Y mà bình tĩnh đi đến cạnh hắn.

"Tôn Cốc Lan, ngươi có ý gì?"

Mặt Tôn Vĩnh Huy đen sì, cắn răng nhấn mạnh chữ "Tôn".

"Tuyết Y sẽ không vô cớ gây sự."

Nàng rất hiểu con mình cũng rất tin tưởng hắn.

Sự tín nhiệm vô điều kiện này khiến Linh Cưu càng yêu thích nàng, nàng chợt nghĩ sở dĩ Tống Tuyết Y bị hại, lại sống trong hoàn cảnh Tốn gia như vậy mà tính tình không bị biến chất cũng không chỉ do hắn có tâm trí cứng cỏi mà còn nhờ có một người mẹ như Tôn Cốc Lan.

"Ngươi! Các ngươi được lắm!"

Tôn Vĩnh Huy âm trầm trừng mắt nhìn mười người áo đen cản trước mặt. Nếu không phải có bọn họ lại không muốn chưa vào bí cảnh đã tổn thất nhân lực thì hắn đã sớm ra tay rồi.

Mặc dù đứng về phía Tống Tuyết Y nhưng Tôn Cốc Lan cũng không muốn làm lớn chuyện, nàng nhịt Tôn Vũ Lộ nhếch nhác rồi nói với Tống Tuyết Y:

"Tuyết Y, nếu chưa đến mức người chết ta sống thì tha cho nàng ta một mạng đi."

Ngữ khí Tôn Cốc Lan hơi khác ngày thường, chuyện giết người bị bà nói nhẹ nhàng không chút để ý. Có lẽ do đối mặt với người khác chăng? Linh Cưu đảo mắt nhìn xung quanh, trong long nghĩ thầm: Mẫu thân của Tống Tiểu Bạch quả nhiên không tầm thường.

Nàng đang suy nghĩ thì chợt nhận ra Tống Tuyết Y đang nhìn mình.

"Cưu nhi muốn sau này nhìn thấy nàng ta nữa không?"

Mặc dù Linh Cưu không phải chỉ nhìn thấy người chết một lần, hơn nữa cũng đã tự tay giết người nhưng Tống Tuyết Y vẫn dùng ngôn ngữ uyển chuyển hỏi ý kiến nàng, đây là bản năng bảo hộ muốn bảo hộ nàng của hắn.

Hắn đã nói mạng của Tôn Vũ Lộ đều phụ thuộc vào một câu nói của Linh Cưu, điều này hắn nói được làm được.

"Mặt mũi nàng ta cũng không xấu xí, cũng còn nhìn được."

Linh Cưu cười ngây thơ nói, nhưng trong lòng đã sắp xếp kế hoạch xử lý nàng ta trong bí cảnh.

"Hừ!"

Sắc mặt Tôn Vĩnh Huy cũng đã tốt hơn chút nhưng ánh mắt nhìn Tống Tuyết Y vẫn vô cùng lạnh lẽo.

Tống Tuyết Y giống như không nghe thấy, gật đầu với Linh Cưu nhấc chân đang giẫm trên người Tôn Vũ Lộ ra.

Ngọ U thấy vậy không chút thương tiếc nhấc nàng ta ném về phía Tôn Vĩnh Huy.

Tôn Vĩnh Huy nhanh chóng đỡ ả, vừa chạm vào vết thương đã nghe thấy tiếng kêu rên. Hắn nhìn những vết thương trên người Tôn Vũ Lộ, tức giận âm trầm quát:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!