Edior: Miêu Tử
Beta: Lưu Nguyệt
Tin tức Tống Thu Hiên đã chết không bị truyền ra ngoài, tro cốt tạm thời để ở chỗ Tống Lưu Giác chưa mai táng. Bởi vì khoảng thời gian này tương đối nhạy cảm, cho dù Tống Tuyết Y đồng ý, bọn người Tống Đạo Trăn cũng sẽ không đồng ý để Tống gia chuẩn bị làm lễ mai táng phô trương cho Tống Thu Hiên.
Một thời gian trôi qua, liên tục trong bốn ngày, thời tiết Ngự Hải trấn càng thất thường , mỗi ngày đều có tuyết lớn như lông ngỗng rơi xuống giống như muốn chôn vùi nơi đây.
Thời tiết rét lạnh khiến cho dân chúng không thể thích ứng, ngã tư đường cũng trở nên vắng vẻ.
Đêm nay, một chùm tia sáng bất thình lình lóe lên làm kinh động mọi người ở Ngự Hải trấn.
Cột sáng chiếu lên tận trời giống như con đường lên đó, sáng rực lại khổng lồ. Tuy nhiên nó xuất hiện nhanh nhưng biến mất cũng nhanh khiến nhiều người không khỏi cho rằng mình nhìn nhầm.
Ngay lập tức, một đàn chim chở người bay vụt lên, cùng với tuấn mã trên đường, hấp dẫn lực chú ý của nhóm dân chúng.
Những người ngồi trên đàn chim chính là đám người Tống Đạo Trăn cùng Giang Nhất Hoằng, người của Tần gia cùng Tôn gia cũng không chậm trễ, một đám người đều đi đến hướng sông Lưu Ly.
"Ngươi có thể ngồi xe ngựa của ta."
Tần Si đưa ra lời mời với Linh Cưu.
Linh Cưu nhìn nàng, không hề bỏ qua chút tiều tụy không thấy rõ trong ánh mắt của nàng,
"Tống Tiểu Bạch cũng vậy."
Trong lòng hừ nhẹ, bốn ngày liên tục, mỗi ngày buổi tối đều chạy đến Tuyết viện muốn cắn người, sau đó cùng Ngọ U đánh một trận, có thể không tiều tụy mới là lạ.( Miêu: Chậc, tội nghiệp Tiểu Si )
Tần Si nhìn về phía Tống Tuyết Y, rõ ràng không vui. Nhưng Linh Cưu bày ra bộ dáng Tống Tuyết Y không ngồi, nàng cũng không ngồi, khiến hành đành gật đầu.
Ba người cùng ngồi lên xe ngựa tinh xảo hoa lệ, lại nhìn thấy người của Tần gia một trận trợn mắt há hốc mồm, nghĩ rằng nữ nhân kia rốt cuộc hạ cổ gì cho thiếu chủ nhà mình, lại làm cho thiếu chủ luôn luôn quái gở đặc biệt đối đãi như vậy.
Đội ngũ Tần gia dùng ngựa có huyết mạch mãnh thú, chạy nhanh hơn so với ngựa bình thường, cũng không chậm bao nhiêu so với bọn người Tống Đạo Trăn cưỡi chim bay tới sông Lưu Ly.
Lúc này sông Lưu Ly so với ngày xưa càng phù hợp với tên hơn, băng trong suốt đóng trên mặt sông, trong suốt óng ánh như ngọc lưu ly.
Có điều lúc này mọi người tụ tập ở đây đều không chú ý đến cảnh đẹp khó có được này, ai nấy đều nhìn chằm chằm nơi ánh sáng biến mất.
Tống Đạo Trăn quay đầu thấy Tống Tuyết Y cùng Linh Cưu ở trong xe ngựa của Tần Si bước ra, trong mắt hiện lên một chút bất mãn.
"Hai mươi người kia sao vẫn còn chưa tới?"
Giọng điệu chất vấn vô cùng rõ ràng.
Giọng hắn không nhỏ, khiến cho những người khác ở chung quanh chú ý.
"Tống Đạo Trăn, thật không ngờ ngươi còn muốn người của trấn nhỏ này đến bảo vệ."
Giang Nhất Hoằng cười ha ha, một khắc đều không buông tha cơ hội đả kích Tống Đạo Trăn.
Tống Đạo Trăn hừ lạnh, liếc mắt đảo qua hắn cùng Giang Vô Mị bên cạnh hắn,
"Đừng nói với ta ngươi không yêu cầu người."
Dựa vào cái gì Giang Nhất Hoằng có thể phát hiện một thiên tài còn chi nhánh Tống gia hắn lại không có?
Tống Đạo Trăn tự nhiên không nói ra mà giận chó đánh mèo đến trên người Tống Tuyết Y.
Nhưng mà dường như hắn đã quên, vài ngày trước là ai hung hăng đả kích nhuệ khí của đám tinh anh Tổ gia này. cũng quên cho dù là thân phận như bọn họ cũng không thể làm quỷ diện kim bài Cửu Hoa lâu bảo hộ nhận chủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!