Chương 6: Đuổi theo trong mưa

Tuy rằng Tân ma ma có lòng giữ nàng lại, nhưng Linh Cưu vẫn quyết định ra đi, sau khi lưu lại ăn một bữa cơm chiều, Tân ma ma để cho cháu ruột của bà đưa tiễn Linh Cưu.

Trên lưng nàng chính là một cái bao lớn gần bằng nửa người của nàng, khi nàng bước đi khiến Tân Tiểu Hổ lo lắng không thôi, vài lần muốn mở miệng kêu nàng đưa cho mình vác giùm cho, lại bị ánh mắt của Linh Cưu đánh bại, trong lòng ủy khuất nghĩ: Ta thề ta không có ý đồ muốn cướp đồ ăn vặt trong túi của ngươi a, người dùng ánh mắt đề phòng cướp nhìn ta để làm cái gì hả?

Làm gì hả?

"Tiểu Cưu, thật ra sống ở Tống gia cũng rất tốt mà." Tân Tiểu Hổ cũng không có quên nhiệm vụ dì giao cho mình, lại bắt đầu cố gắng khuyên nhủ Linh Cưu.

Linh Cưu gật đầu, không đợi Tân Tiểu Hổ vui vẻ nói tiếp, nói: "Đúng là rất tốt, nhưng người nhà người ta không cần ta."

Tân Tiểu Hổ muốn nói sao mà không cần, nhưng nghĩ lại cảm thấy nha đầu trong Tống gia có cả đống, đúng là thiếu Linh Cưu cũng chẳng sao.

Hai người cùng nhau đi ra cổng chính của Tống gia, Tân Tiểu Hổ cũng không có khuyên được Linh Cưu, cuối cùng đành buông tha vấn đề này, hỏi nàng muốn đi đâu, dự định muốn đưa này đi đến đó.

Linh Cưu đứng ngoài cổng lớn của Tống gia, ngước mắt nhìn một mảnh hoàn cảnh xa lạ. Bất chợt trong chớp mắt nàng cảm thấy luống cuống, nơi này không phải là thế giới nàng quen thuộc, từ lần thứ hai nàng mở mắt, ngoại trừ ở Khanh gia ngây ngốc chưa tới nửa ngày, thì chính là ở Tống gia.

Linh Cưu quay đầu nhìn thoáng qua cổng chính của Tống gia, Tân Tiểu Hổ cho là nàng suy nghĩ muốn ở lại, nàng lại bình tĩnh thu lại tầm mắt, hỏi Tân Tiểu Hổ: "Một trăm lượng có thể mua được một căn nhà nhỏ không? Vị trí hoang vắng một chút cũng không sao, chỉ cần thoải mái là được."

Tân Tiểu Hổ giật mình. Nàng đang suy tính mua một căn nhà để sinh sống sao? Còn muốn ở nơi hoang vắng, không sao? Đây thật sự là to gan lớn mật!

"Cái này, ở thành bắc ta có một căn nhà trệt, vị trí không được tốt lắm, nhưng mà kích cỡ và bố trí cũng tạm được, nếu Tiểu Cưu không chê có thể đến đó ở, không cần trả tiền."

"Cám ơn." Linh Cưu gật đầu một cái đáp ứng.

"…Không có gì." Tân Tiểu Hổ khóc không ra nước mắt, vì sao ta tận lực tận tâm như thế này, lại cảm thấy bản thân như đang mang tội.

Nói tiếp, trong khi hai người đang chậm rãi đi về phía thành bắc, thì lúc này ở Tống gia, Tống Tuyết Y đang hết sức lo lắng.

Ban ngày, hắn cầm cây dù bằng giấy dầu đi dọc bên bờ sông, không nhìn thấy cô bé kia cũng không có gì quái lạ, một mình hắn đứng ở đó nửa canh giờ, sau đó mỉm cười nhìn thoáng qua thân cây có dấu khắc kì lạ lại hiểu rõ hình vẽ thú vị này, mới rời đi.

Rời khỏi bờ sông trở lại nơi ở, hắn sai hạ nhân đi thăm dò về Linh Cưu, nào ngờ mất hết nửa ngày cũng không tìm được nàng.

Trong Lan Uyển.

"Phu nhân, bên đại thiếu gia có động tĩnh hơi lớn, nói là đang tìm một đứa trẻ." Tố La đối với Tôn Cốc Lan nói.

Tôn Cốc Lan suy nghĩ ở trong lòng, hỏi Tố La: "Cho người đi hỏi thăm một chút, Tuyết Y muốn tìm ai, kêu mọi người cùng nhau đi tìm."

Tố la gật đầu, liền rời đi truyền đạt mệnh lệnh .

Trong chốc lát, Tố La mang người đi Tuyết Viện của Tống Tuyết Y, nhờ người thông báo mới vào gặp mặt Tống Tuyết Y, lần đầu tiên bà nhìn thấy vị thiếu gia mà bà chăm sóc từ nhỏ tới lớn bộc lộ ra tâm tình thật sự của bản thân.

"Đại thiếu gia, phu nhân bảo ta đến hỏi người mà đại thiếu gia muốn tìm là ai, để ta giúp đỡ như vậy sẽ tìm nhanh hơn." Tố La cẩn thận nói.

"Cưu Nhi." Tống Tuyết Y nói khẽ.

Tố La hiểu rõ, vẻ mặt lưỡng lự.

Tống Tuyết Y ngẩng đầu lên, mặt nạ có hoa văn màu đỏ dưới ánh mặt trời càng trở nên quỷ dị, thê lương, lạnh lẽo. Giọng nói của hắn thanh nhuận dịu dàng, lại trong trẻo: "Linh Cưu, nàng gọi là Bách Lý Linh Cưu, ước chừng bảy tuổi, rất đáng yêu, luôn mặc quần áo màu xanh."

Khi Tố La nghe tới cái tên này, bà cảm thấy có chút không bình thường, càng nghĩ càng không hiểu, đem suy nghĩ trong lòng đều biểu hiện ra ngoài.

Đầu Tống Tuyết Y khẽ nhúc nhích, phát hiện Tố La có chút khác thường, nói: "Ngươi biết chuyện gì sao?"

Tố La nghe được giọng điệu khẩn thiết của hắn, thấp giọng nói: "Theo như lời của thiếu gia, nô tỳ hình như biết một người có tên này." Nhìn thoáng qua Tống Tuyết Y một cái, cúi đầu tỏ vẻ khó xử: "Hơn hai tháng trước, Khanh gia có đưa tới một cô bé, tên là Khanh Linh Cưu, chừng bảy tuổi, dung mạo thanh tú đáng yêu, khiến người ta yêu thích nhất chính là đôi mắt đẹp của nàng, lúc trước nàng đi theo Tân ma ma học tập, đã phát cho nàng một bộ xiêm y màu xanh."

Tống Tuyết Y đứng lên: "Nàng ấy ở đâu?"

Tố La bị phản ứng mạnh mẽ của Tống Tuyết Y làm hết hồn, lắp bắp nói: "Bởi vì thiếu gia nói đưa nàng đi, cho nên…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!