Những ngày kế tiếp rất yên tĩnh, tựa như tràng tranh cãi ngày đó ở Trữ Xa Cư chưa từng xảy ra, tuy nhiên sau đó lại truyền ra tin tức Tống lão phu nhân bị bệnh, làm cho không khí ở Tống gia càng trở nên áp lực hơn.
Áp lực này không chút nào ảnh hưởng đến Linh Cưu, những chuyện nàng phải làm đều tự sắp xếp rõ ràng ở trong đầu nhưng mặt ngoài không để lộ gì cả.
Hôm nay, Tống Tuyết Y cùng Ôn Kỳ hẹn gặp mặt ở khách sạn Tuyết Cưu.
(Nguyệt: hix, cái từ khách sạn này Nguyệt tưởng xảy ra vấn đề chỗ nào nhưng tra bản gốc vẫn là khách sạn nhé, hóa ra từ khách sạn được dùng từ cổ đại sao
Khách sạn này được xây dựng sau khi học viện Tuyết Cưu xây xong, nhân công đều là nạn dân lúc trước. Ngoài khách sạn này ra, còn có quán trà, phố bán tạp hoá, đất đai, tuy rằng không lấy tên như vậy nhưng cũng luôn có dấu hiệu Tuyết Cưu.
Những công trình đó đều do các nạn dân xây dựng lên, sau khi Linh Cưu cùng Tống Tuyết Y biết được cũng không ngăn cản.
Lúc này, Linh Cưu đang ngồi trên ghế mềm khắc gỗ đào, lỗ tai lắng nghe nội dung nói chuyện của Tống Tuyết Y và Ôn Kỳ, chủ yếu là nghe Tống Tuyết Y nói.
Tiếng nói của thiếu niên nhẹ nhàng ôn hòa, lời nói đạo lý rành mạch, rõ ràng đang nói tới ích lợi trên thương trường, nhưng lại cho người ta một loại cảm giác phong nhã như đang thưởng trà.
Thật không hổ là thiếu niên nàng coi trọng nha! OVO
Linh Cưu nhếch môi, hưởng thụ giây phút ấm áp này.
Nàng bỗng nhiên nghĩ thông suốt, kiếp trước đến chết vẫn chưa hiểu ra đạo lý, đôi mắt của nàng vừa là họa vừa là phúc, chỉ cần có đủ thực lực, có thể tự mình tạo ra bình thản cùng ấm áp. Nếu không cho dù nàng không có đôi mắt này đi nữa, ấm áp sung sướng bình thường cũng bị người khác làm cho biến mất.
Sau khi giải quyết được khúc mắc, Linh Cưu nhất thời cảm thấy trong đầu đột nhiên sáng tỏ, ranh giới đột phá tụ tiên cảnh cũng dần buông lỏng.
"Cốc cốc"
Tiếng gõ cửa vang lên.
Hà Nghiên đẩy cửa đi vào, nói với Linh Cưu:
"Cưu chủ nhân, người ngài muốn tìm đã đến."
Tống Tuyết Y cùng Ôn Kỳ đang nói chuyện thì dừng lại.
Linh Cưu buông dao khắc trên tay xuống,
"Đưa ta đi xem."
" Ta có thể cùng đi không?"
Ôn Kỳ lộ ra vẻ mặt tò mò không kiêng kị nói.
Ánh mắt Linh Cưu chợt lóe, gật gật đầu.
"Được."
Rõ ràng là bé con tươi cười thật đáng yêu, nhưng trực giác sâu sắc của thương nhân lại làm Ôn Kỳ thấy bất an, có một loại cảm giác tự mình nhảy vào hố!
Hà Nghiên đẩy cửa phòng chữ Giáp số ba để Linh Cưu cùng Tống Tuyết Y tiến vào, Ôn Kỳ không nhanh không chậm đi theo ở phía sau.
Sương phòng bố trí rất mộc mạc, một bóng dáng tinh tế đứng trong phòng, yểu điệu như liễu, tóc đen như thác.
Nghe sau lưng có tiếng động, nữ tử xoay người, ngoái đầu lại cười như hoa đào nở rộ.
Nhìn qua hình dáng của nàng chỉ như mười lăm mười sáu tuổi, mặt trái xoan lớn bằng bàn tay, da thịt trắng nõn mê người, mi thanh mục tú, mắt như nước hồ mùa thu, lông mi đen tuyền cong vút, bộ dáng cúi mắt nhìn thật dịu dàng vô tội, môi màu son ướt át, nhướng mày cười rộ lên đôi mắt như hoa đào, quả là vưu vật khiến người phạm tội.
"Tiểu nữ tử Hoa Tri Ngữ."
Nữ tử cúi đầu chào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!