Chương 5: Cuối cùng cũng bị đuổi đi

Tống Tuyết Y, ngươi tốt nhất.

Người con gái nhỏ mặc quần áo màu xanh ngồi trên bãi cỏ xanh, có đôi mắt tròn vo linh động, cái mũi nhỏ cùng đôi môi mỏng, mặc dù không phải mỹ nhân tuyệt mỹ, khiến người ta cảm thấy nụ cười xán lạn như hoa xuân, cảm nhận mọi sự vật đều yên tĩnh.

Âm thanh của nàng không trong trẻo như các bạn đồng lứa tuổi, trái lại có chút mùi vị mát lạnh. Giống như gió mát trong ngày hè, sương sớm trong rừng sạch sẽ, im hơi lặng tiếng xâm nhập vào trong lòng người, thấu đáo khiến người ta không thể có lòng phòng bị được.

Nàng nói với hắn: Tống Tuyết Y, ngươi tốt nhất.

Giọng điệu đương nhiên, kích thích trái tim đã lâu không có phập phồng của hắn khiến cho nó gợn sóng. Làm đầu óc của hắn trống rỗng trong khoảnh khắc đó.

"Tuyết Y, Tuyết Y?"

"Ừ?" Khuôn mặt đằng sau mặt nạ của hắn giương lên một nụ cười. Lại thất thần nghĩ tới Tiểu Cưu Nhi, không biết hiện tại nàng đang làm cái gì, hôm qua hắn quên hỏi nàng ở Tống gia làm cái gì, nhìn quần áo nàng mặc không giống là tỳ nữ của Tống gia, chẳng lẽ là con gái của vị ma ma nào đây?

"Tuyết Y!" Tôn Cốc Lan khó hiểu nhìn thiếu niên bạch y mang mặt nạ trước mặt. Đây là lần đầu tiên hắn không tập trung nha!

"Vâng." Mọi biểu tình của Tống Tuyết Y đều giấu phía sau mặt nạ, nếu như không phải hắn quá mức lơ đễnh, người bình thường căn bản không thể nào phát hiện.

Tôn Cốc Lan ân cần hỏi thăm: "Đã xảy ra chuyện gì? Mẹ gọi nhiều lần như vậy vẫn không thấy con trả lời?"

Tống Tuyết Y khẽ nói: "Mẹ gọi con đến có chuyện gì sao?"

Tôn Cốc Lan thở dài: "Nãy giờ con không hề nghe mẹ nói gì à?" Trong lòng bà cảm thấy kì quái, trên đời này có chuyện gì có thể làm cho Tuyết Y để ý tới như vậy, cư nhiên thất thần đến mức thế này.

"Mẹ đang nói tới chuyện con gái nhà họ Khanh." Tống Tuyết Y lạnh nhạt nói.

"Đúng vậy, chính là cô bé nhà họ Khanh đó." Tôn Cốc Lan từ ái nói: "Đứa nhỏ kia đã theo Tân ma ma học tập được hai tháng rồi. Mặc dù tuổi nhỏ nhưng lại rất cẩn thận, ngoan ngoãn, có thể hợp mắt của con."

"Đưa trở về đi." Tống Tuyết Y nói.

"Cái gì?" Tôn Cốc Lan vô cùng kinh ngạc: "Đứa bé kia có thể đem phúc lại cho con, Tuyết Y, mẹ biết con không thích người khác tới gần, nhưng đứa bé này… Thử một chút được không? Nếu thật sự không thích, nhìn gai mắt, mẹ sẽ đem con bé mang đi."

Tống Tuyết Y nhẹ nhàng lắc đầu: "Nàng ấy dùng tính mạng của mình để cho ta được phúc thọ. Mẹ, đem nàng đưa về đi."

Tống Tuyết Y, ngươi tốt nhất.

Cưu Nhi, ta không tốt như ngươi thấy đâu. Nhưng nếu ngươi cho là như vậy, ta sẽ làm theo ý của ngươi.

Con gái của Khanh gia thì sao, ta không thèm để ý. Nhưng mà nghe nói nàng ta và ngươi cùng một lứa tuổi, vậy thì ta giúp nàng ta cầu xin một con đường sống.

"… Được." Tôn Cốc Lan bất đắc dĩ thở dài. Ngẩng đầu đã nhìn thấy Tống Tuyết Y đứng lên, chuẩn bị rời đi. Bà nhịn không được mở miệng: "Tuyết Y, con muốn đi đâu? Hôm nay, trời mưa, con đừng có đi quá xa. Còn nữa gần đây xảy ra chuyện gì không, có chuyện gì thì nói với mẹ, trong cái nhà này chỉ có mẹ mới là người con có thể tin tưởng nhất."

Tống Tuyết Y dừng chân: "Chuyện tốt!" Không biết nghĩ tới điều gì, hắn cười nhẹ ra một tiếng, lại như cường điệu thở dài một cái: "Chuyện rất tốt."

Bạch y vô trần xẹt qua ngưỡng cửa, biến mất ở sau cửa, chỉ còn lại một mình Tôn Cốc Lan ngây ngốc ở trong phòng, nghi ngờ lại ngạc nhiên nỉ non: "Tuyết Y cười sao? Thật sự vui vẻ sao?"

Vũ Hoàn Phường là chỗ ở của Linh Cưu, ở đây không chỉ có nàng mà còn có một đứa bé khác được Tống gia mua, từ nhỏ được bọn họ bồi dưỡng thành nô bộc trung thành của Tống gia.

Lúc này, Linh Cưu vừa mới hoàn thành xong nhiệm vụ của Tân ma ma giao cho đang ngồi trên lan can, hai chân đung đưa quơ quơ, nhìn mưa ngoài trời tích tách rơi xuống đất.

Thời tiết này, Tống Tuyết Y sẽ không tới đó chứ.

"Tiểu Cưu! Tiểu Cưu! Tiểu quỷ này, lại trốn ở đâu nữa rồi?" Từ đằng xa, tiếng Tần ma ma vang tới.

Linh Cưu linh hoạt nhảy xuống khỏi lan can, sửa sang lại quần áo, một đường chạy thẳng không bao lâu liền nhìn thấy một người phụ nữ trung niên mặc áo váy màu lam đậm. Khi tới trước mặt người phụ nữ kia, bước chân nàng thả chậm lại, nở nụ cười ngọt ngào, thanh âm không lớn không nhỏ kêu: "Mẹ, con ở chỗ này."

Tần ma ma dừng chân lại, vẫy tay nói: "Mau cùng mẹ về, có chuyện lớn."

Mặt ngoài Linh Cưu ngoan ngoãn nghe lời, nàng thấy rõ ánh mắt của Tần ma ma có sự phức tạp, thầm nghĩ đúng là có chuyện lớn rồi, chẳng lẽ Tống Tuyết Y quyết định sớm đem nàng đi?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!