Editor: Miêu Tử
Beta: Lưu Nguyệt
"Cho dù các ngươi có nghe lời, ta cũng nhất định sẽ không bỏ qua cho các ngươi."
Đây là sau khi ra khỏi Trữ Xa Cư, Linh Cưu thật thà nói, đáng tiếc đám người Tống Thu Hiên không nghe thấy.
Nghe được mấy lời này cũng chỉ có Tống Tuyết Y có thể giữ bình tĩnh, Tôn Cốc Lan khẽ nhíu mày không nói gì, còn vẻ mặt Hà Nghiên lại co quắp bất an.
Nàng nhớ lại hành động trước kia của mình đối với Linh Cưu, hình như là không có đổ thêm dầu vào lửa, phát hiện mình cũng không có làm chuyện gì quá đáng, mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
"Tiểu Cưu, con còn nhỏ, vẫn chưa hiểu những tranh chấp trong gia tộc lớn, cho nên chuyện của Tống gia để dì Tôn xử lý là được rồi."
Trở lại Tuyết viện, Tôn Cốc Lan mới khuyên bảo, thành khẩn nói với bé con.
" Dì Tôn không cầu gì khác, cũng không cần biết con là người phương nào, chỉ cần con có thể trị hết bệnh cho Tuyết Y, dì Tôn cho dù mất mạng này cũng chắc chắn sẽ bảo vệ con."
Linh Cưu ngẩng đầu.
"Ta không cần mạng của người, người cũng không cần chắn ở trước mặt ta, ta không muốn lại phải bảo vệ thêm một người."
Tôn Cốc Lan ngẩn ra.
Tống Tuyết Y cười khẽ.
"Cưu nhi không quen nói lời quan tâm người khác, nương hiểu ý nàng là được rồi."
" Phì."
Tâm tình buồn bực lúc trước đã tiêu đi một nửa, Tôn Cốc Lan hiền hòa nhìn Tống Tuyết Y, lại nhìn Linh Cưu, tâm trạng vừa mừng vừa lo. Hai đứa nhỏ này rất thân mật với nhau, nếu vẫn tiếp tục như vậy cũng không có vấn đề gì, chỉ sợ tương lai một người có tình một người lại vô ý...
"Haiz."
Hiện tại lo lắng cho tương lai cũng vô dụng, Tôn Cốc Lan âm thầm thở dài.
Sau khi ba người ở Tuyết viện dùng bữa tối xong, Tôn Cốc Lan lại cùng Tống Tuyết Y nói dự tính sau này —— hôm nay biểu hiện của Tống Tuyết Y làm cho Tôn Cốc Lan cảm thấy hắn đã trưởng thành. Nàng phát hiện ra hắn thật sự hạ quyết tâm bộc lộ tài năng , cho nên có một số việc có lẽ nên nói với hắn.
Lúc hai người đang nói chuyện với nhau, Linh Cưu lặng lẽ thả ra ba cái hình nhân giấy.
Hình nhân giấy nho nhỏ màu trắng, trên người vẽ ký hiệu màu vàng quỷ dị, theo gió tung bay, chia ra bay đến Trữ Xa Cư, Thu viện cùng chỗ Tống Quy Sinh đang ở.
Trong Thu viện, hình nhân nhẹ nhàng, không một tiếng động theo khe hở của cửa sổ bay vào, như có linh trí dán tại mặt trái của một bình hoa gần cửa sổ.
Ký hiệu trên thân hình nhân tác dụng tuy nhỏ nhưng lại rất thực dụng, đó là dùng để nghe trộm.
Lúc này có ba người đang ngồi trong phòng là Tống Thu Hiên, Tống Thăng Vân và Tống Lưu Giác.
Ba người sắc mặt khác nhau, lại có một điểm giống nhau đó là mất hứng.
Tống Thăng Vân một bụng đầy tức giận, cũng không dám phát tác trên người Tống Thu Hiên. Liên tục mở miệng rồi lại đóng miệng không nói gì, khoảng nửa nén hương sau (chắc 7,8p gì đó) , hắn rốt cục không chịu nổi áp lực gầm nhẹ nói:
"Thu Hiên, người đàn bà họ Tôn cùng ma ốm kia đang nắm trong tay phần lớn sản nghiệp Tống gia, nếu bọn họ có chết cũng không chịu giao ra, lão thái bà lại đang bị dọa đến thất kinh không giúp đỡ chúng ta, chúng ta muốn chiếm lấy Tống gia thật khó!"
Bởi vì bị gãy mất mấy cái răng, giọng nói của hắn bỗng trở nên có chút kỳ quái.
Lúc này Tống Thu Hiên không còn khí chất sang sảng như thường ngày.
" Chuyện đó không có gì quan trọng, quan trọng là cái con nhóc ở thượng giới kia!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!