Chương 47: Thân tuy tàn nhưng chí không tàn

Editor: Miêu Tử

Beta: Lưu Nguyệt

Hôm nay Linh Cưu cùng Tống Tuyết Y dậy từ rất sớm, mặc xiêm y màu nhạt lên xe ngựa đi Khanh gia, đồng hành còn có những người khác của Tống gia.

Bước xuống xe ngựa, Linh Cưu nhìn cổng lớn của Khanh gia, còn nhớ rõ ngày đầu tiên nàng đến thế giới này chính là đi ra từ Khanh gia, đến bây giờ cũng đã gần nửa năm, nàng vẫn chưa nhìn rõ nơi này.

Ai sẽ nghĩ tới lần đầu tiên gặp lại , sẽ là cảnh tượng thê lương, khăn trắng treo lên, đền lồng trắng leo lắt trong gió?

Linh Cưu cùng Tống Tuyết Y được gia nhân của Khanh gia dẫn đến linh đường ở đại viện. Giang Vô Mị vừa thắp hương xong, Giang Ly Dã vẻ mặt tiều tụy nhìn hắn.

"Thước nhi khi còn sống thích nhất là Vô Mị ca ca , ô... Vô Mị, sau này có thể dành một khoảng thời gian đến Khanh gia bồi bác được không?"

Giang Vô Mị vẻ mặt lạnh lùng, nhẹ nhàng vuốt cằm, nghiêng đầu liền thấy hai người Linh Cưu cùng Tống Tuyết Y đi vào, bước chân đang định trực tiếp rời đi tức thì dừng lại.

Sau khi hạ nhân báo thanh danh xong, Linh Cưu cùng Tống Tuyết Y cùng tiến lên phía trước thắp nén hương cho Khanh Linh Thước.

Ai cũng không chú ý tới nén hương của hai người lúc sáng lúc tối, tựa như lúc nào cũng có thể tắt, so với nén hương bình thường càng cháy mau hơn.

Ánh mắt Linh Cưu chợt lóe, nhẹ nhàng quét mắt đến quan tài của Khanh Linh Thước, đem ba nén hương cắm vào lư hương. Sau đó xoay người đi tới chỗ Khanh Hàn Lâm, ngẩng đầu lên lộ ra khuôn mặt trắng nõn tươi mát.

"Khanh lão gia, người chết không thể sống lại, ngươi không cần quá đau buồn."

Tiếng nói thuần túy mềm mại của nữ nhi làm cho người ta không khỏi mềm lòng, Khanh Hàn Lâm trong chớp mắt cảm thấy nữ nhi dường như nhìn thuận mắt hơn nhiều so với trước kia.

"Ngoan ."

Bàn tay hắn muốn vỗ vỗ lên đầu cô gái.

Linh Cưu nghiêng đầu né tránh, lộ ra nụ cười thuần túy với hắn.

"Nếu vì chút chuyện ấy mà đau lòng khổ sở, về sau gặp chuyện càng bi thảm, nếu không chịu nổi đả kích, đi đời nhà ma thì làm sao bây giờ."

Tươi cười trên mặt Khanh Hàn Lâm phút chốc biến thành dữ tợn.

Mọi người trong Linh đường, có người mê hoặc, có người hiểu ra, cũng có người không hề xúc động.

"Khanh lão gia, ta thấy trong sách có một câu tên là thiện có thiện báo, ác có ác báo. Khanh lão gia có hai nữ nhi, một đứa trùng tên với ta ngoài ý muốn qua đời, không đến nửa năm Khanh Linh Thước lại chết..."

Linh Cưu vẻ mặt khó xử nhìn Khanh Hàn Lâm, im lặng một hồi lâu, mới đồng ngôn vô kỵ (trẻ nhỏ nói năng không cần kiêng kị) cảm thán.

"Ai làm nữ nhi của ngươi thật đáng thương."

"Ngươi cái nữ nhi bất hiếu này!"

Khanh Hàn Lâm giận dữ , giơ tay muốn đánh.

Lúc này Linh Cưu trốn tránh thật sự đúng lúc, linh hoạt trở lại bên cạnh Tống Tuyết Y, quay đầu lưu lại cho Khanh Hàn Lâm một ánh mắt lạnh nhạt quỷ dị.

Khanh Hàn Lâm nhìn thấy, đáy lòng không hiểu sao nổi lên một cảm giác sợ hãi.

"Hà Nghiên."

Tống Tuyết Y khom người kéo bé con đang "sợ hãi" ôm vào trong lòng,

"Đưa lễ vật lên."

Hà Nghiên mặt không chút thay đổi đưa một cái bình sứ đến trước mặt Khanh Hàn Lâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!