Chương 46: Ngươi như vậy là không đúng

Editor: Miêu Tử

Beta: Lưu Nguyệt

Khi Linh Cưu cùng Tống Tuyết Y vui vẻ do khúc mắc được cởi bỏ, tình cảm tăng tiến, thì người khác cũng không được vui vẻ như vậy.

Khanh Hàn Lâm vừa lên bờ thì phát hiện không thấy bóng dáng Khanh Linh Thước, trong lòng có dự cảm không tốt, lập tức nghe theo lời thúc dục của Giang Ly Dã phái toàn bộ người của Khanh gia xuống dưới sông tìm.

Giang Ly Dã là tiểu thư chi thứ hai của Giang gia, luận bối phận cũng là bác của Giang Vô Mị, bởi vậy Khanh Linh Thước cũng hắn cũng có quan hệ biểu huynh muội.

Giang Vô Mị nhận lấy khăn trong tay hạ nhân lau tóc, lạnh đạm nhìn tình trạng hỗn loạn trên bờ sông. Bỗng nhiên hắn nhận thấy có ánh mắt sắc bén quét trên người mình, quay đầu nhìn lại thấy hai người Tống Lưu Giác cùng Tống Thu Hiên.

Chắc là Tống Lưu Giác đã nói gì với Tống Thu Hiên, bởi vậy ánh mắt hắn mới đầy thâm ý như vậy.

Giang Vô Mị không có ý định đi giải thích, quay đầu lại chọt nhìn thấy một vị phu nhân ôn nhu đang khóc nghẹn ngào đi tới.

Người này nhìn qua còn khá trẻ , nhưng lại có chút thành thục quyến rũ mà thiếu nữ không thể có được, Giang Vô Mị biết nữ tử này đã hai mươi lăm tuổi, đúng là người đã gả đi Khanh gia, Giang Ly Dã.

"Vô Mị, lúc nãy ở phía trước thuyền hoa, Thước nhi cách ngươi gần nhất , khi ngươi rơi xuống nước có nhìn thấy Thước nhi không?"

Trên mặt Giang Ly Dã tràn đầy sốt ruột hỏi.

Giang Vô Mị hơi khép mắt.

"Không thấy."

Giống như lúc hắn nhìn thấy Tống Tuyết Y cùng Linh Cưu bị hại không có hứng thú đi giúp đỡ. Khanh Linh Thước bị hại, hắn cũng không có hứng thú tham dự, chỉ rước thêm phiền toái.

Giang Ly Dã không nhân ra điều gì bất thường, dự cảm bất an càng ngày càng rõ, ánh mắt cũng càng độc ác.

Nử tử này nhìn qua thì dịu dàng nhưng thủ đoạn cùng tâm tư chưa bao giờ hiền hòa.

"Giang Vô Mị, ta trước giờ vẫn cho rằng ngươi là người thông minh."

Bóng dáng Tống Thu Hiên đến gần, sang sảng cười nói:

"Xem ra ta đây cũng có lúc nhầm lẫn."

Giang Vô Mị ngẩng đầu, mày kiếm nhíu lại.

" Mỗi vị thiếu gia của Tống gia đều thật kiêu ngạo."

Nhớ lại lúc Tống Tuyết Y ở Thanh Vân học viện nói lời cảnh cáo, dối trá ngạo mạn cũng không bằng Tống Thu Hiên, làm cho người ta sinh ghét.

"Cũng không phải chỉ có Tống gia ở Tố Tuyết thành có tổ tiên phong vương phong hầu, Tống nhị thiếu không cần lấy bộ dáng tài trí hơn người cùng ta nói chuyện, cho dù ngạo mạn cũng cần phải có thực lực."

Tống Thu Hiên mặt cười không thay đổi, trong chớp mắt biến thành khuôn mặt lạnh như băng.

"Vô Mị, ngươi hơi quá lời rồi."

Giang Ly Dã đứng ra hoà giải.

Bất kể là Giang Vô Mị hay là Tống Thu Hiên đều không thèm liếc nhìn nàng một cái, Giang Vô Mị lạnh lùng bỏ lại một câu.

"Tống nhị thiếu, không cần nhìn bất luận kẻ nào, đôi khi người hành động không chớp mắt càng làm ngươi bất ngờ."

Trong đầu lại hiện lên đôi mắt đen tuyền thâm sâu thần bí của cô gái giống như yêu tinh dưới sông, hắn hít sâu một hơi.

"Ngươi còn chưa thắng đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!