Khi đoàn người Linh Cưu trở lại Tống gia thì trời đã khuya, Tống Tuyết Y lại không để thái y chữa thương cho mình , nói là sẽ tự xử lý vết thương .
Tình huống như thế xảy ra cũng không phải Tôn Cốc Lan lần đầu thấy, cho nên mặc dù trong lòng bất đắc dĩ nhưng cũng phải tùy theo Tống Tuyết Y , vì không tiện làm trở ngại hắn trị thương nên liên tục dặn dò mấy câu mới rời đi .
Lúc nàng rời đi, Linh Cưu thấy được sắc mặt của nàng, liền hiểu chuyến đi này sẽ được lên kế hoạch , tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho kẻ chủ mưu làm Tống Tuyết Y bị thương.
Tôn Cốc Lan vừa đi , Tống Tuyết Y liền đuổi Hà Nghiên ra khỏi phòng , để lại một mình Linh Cưu .
Linh Cưu lẳng lặng nhìn hắn , mặt ngoài thì bình tĩnh , trên thực tế trong lòng lại thấp thỏm không yên. Một hồi sau mới lắp bắp mở miệng,
" Bất kể ngươi muốn hỏi cái gì, trước tiên trị xong vết thương đã , thuốc thoa ngoài da để ở đâu, ta đi lấy cho ngươi . "
Vừa mới mở miệng ra , Linh Cưu liền phát hiện giọng nói của mình lại bởi vì khẩn trương mà nghẹn ngào, giống như đứa trẻ phạm sai lầm vô cùng đáng thương.
Một bàn tay êm ái đặt trên đầu nàng , theo tóc nàng trượt dần đến sau ót, sau đó hơi dùng sức liền đem đầu của nàng áp vào trong lồng ngực không tính là rộng rãi,
" Cưu nhi , đừng sợ . "
Tiếng tim đập thình thịch vang lên liên tục, Tống Tuyết Y dùng giọng nói vô cùng dịu dàng chui vào trong lỗ tai Linh Cưu khiến cổ họng nàng càng trở nên ngứa ngáy khó chịu.
Sau đó thân thể nàng bị nhấc bổng lên, rơi vào trong lồng ngực thiếu niên đang bị thương .
Linh Cưu cả kinh , cũng không dám giãy giụa , chỉ có thể dùng ánh mắt phản đối nhìn chằm chằm Tống Tuyết Y .
Tống Tuyết Y làm như không có nhìn thấy , đi tới bể tắm trong phòng, đẩy một cái nút ở trên vách tường hồ tắm, sau đó vách tường mở ra một lối đi vừa tầm người lớn.
Căn phòng này lại có mật đạo! Linh Cưu kinh ngạc nhìn khung cảnh xung quanh .
Tống Tuyết Y ôm nàng đi vào , lại đẩy một cơ quan nữa ở chỗ mật đạo, cửa tường đóng lại , ở trong lối đi dấy lên ánh nến.
Đây là một cái mật đạo thông với lòng đất, ước chừng đi khoảng nửa nén hương ( 30 phút) , bọn họ đi tới một gian phòng rộng rãi …… là phòng thuốc?
Linh Cưu nhìn bố trí của căn phòng, xác định đây chính là một gian phòng chế thuốc , bốn phía trừ mùi thuốc nồng nặc cùng ngăn đựng thuốc, còn lại chỉ có một bộ bàn ghế , cùng với một lò luyện đan , một đống dụng cụ chế thuốc , cái bao tay, một chung đựng thuốc và cái cân dược liệu.
" Thuốc trị ngoài da là thuốc nào? "
Bất kể nơi này đại biểu cái gì , trước tiên nên xử lí vết thương của Tống Tuyết Y.
Tống Tuyết Y tiện tay lấy một hộp dược cao từ trong ngăn đựng thuốc.
Từ hành động thuần thục của hắn có thể nhìn ra nơi này rất quen ra nơi này rất quen thuộc với hắn. Linh Cưu nhận lấy dược cao , từ trong ngực Tống Tuyết Y nhảy xuống , để cho hắn ngồi ở trên ghế , không chút chậm trễ cởi y phục của hắn ra. ( Miêu: Í da, ngại quá đi à *đỏ mặt
-ing*. Nguyệt: *liếc mắt khinh bỉ* thế này đã là gì, chờ đi nhóc, trò hay còn ở phía sau)
Tống Tuyết Y đối với hành động của nàng không có chút phản kháng , bất quá nhìn kỹ lại thì thấy vành tai của hắn có màu hồng khả nghi.
Từng món y phục rơi xuống, lộ ra đường cong sống lưng hoàn mỹ, bên vai trái có một vết thương giống như hoa mai , đẹp đẽ khiến người ta muốn chà đạp.
Linh Cưu bây giờ không cảm giác được nửa điểm mỹ cảm , chỉ cảm thấy vô cùng chói mắt , động tác thô lỗ lấy thuốc, nhưng khi lau vết thương cho Tống Tuyết Y lại nhẹ nhàng êm ái đến không thể tin được, chỉ sợ làm đau hắn .
Cảm giác êm ái truyền tới Tống Tuyết Y , làm cho hắn cong môi lộ ra nụ cười thỏa mãn hạnh phúc.
"Cưu nhi, nơi này là do lúc ta chín tuổi xin Triệu lão sư xây dựng lên . "
" Ừm . "
Linh Cưu đang thoa thuốc cho hắn, động tác dừng lại một giây .
" Những năm trước Triệu tiên sinh cũng là một trong những thái y giúp ta xem bệnh, mỗi một vị thái y xem bệnh cho ta , ta cũng luôn học hỏi bọn họ . "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!