Chương 43: Tỉnh ngộ trong lúc bị ám sát

Editor: Miêu Tử

Beta: Lưu Nguyệt

Nhìn xa xa bầu trời như có vài tia bạch quang, trong chốc lát chiếu xuống sông Lưu Ly làm cho mọi người đều không kịp phản ứng.

Sau một tiếng vang thật lớn , sóng to gió lớn làm đổ tất cả thuyền hoa.

Thuyền hoa mà Linh Cưu cùng Tống Tuyết Y đang đứng bị dính xui xẻo, gần như bị bạch quang đụng phải, thuyền hoa tinh xảo to lớn lập tức chia năm xẻ bảy, mọi người đều rơi xuống nước.

Nước sông vào mùa thu lạnh như băng, sông Lưu Ly không tính là rộng nhưng lại rất dài và sâu.

Linh Cưu nghe thấy tiếng rên của Tống Tuyết Y cũng biết là hắn không kịp thời nín thở, một tay ôm lấy hông của hắn , cố sức khống chế thăng bằng của hai người , đồng thời đạp hai chân ngoi lên mặt nước .

Thật may là trong nước có lực đẩy với lại thân thể Tống Tuyết Y cũng không cường tráng , Linh Cưu đỡ hắn cũng không quá khó khăn.

Chợt Linh Cưu cảm thấy hai chân giống như bị vật gì đó giữ lại , kéo thân thể của nàng xuống dưới nước.

Linh Cưu quay đầu nhìn lại phát hiện Khanh Linh Thước mặt đầy ý cười phía sau, mái tóc của nàng ở trong nước bồng bềnh , lúc này đang giương nanh múa vuốt như một ác linh , làm cho người ta phẫn hận.

Tâm tình chán ghét và tức giận nổi lên càng làm cho Linh Cưu thêm tỉnh táo, một đôi mắt ở trong nước không có chút gợn sóng

Khanh Linh Thước hừ nhẹ một tiếng, dưới lỗ mũi tỏa ra bọt khí , ánh mắt độc ác cùng châm chọc nhìn về phía Linh Cưu, miệng không tiếng động mắng "sao chổi", "tiện nha đầu đáng chết" các loại .

Nàng ta hưng phấn cười lên, chợt buông bàn tay đang nắm chân Linh Cưu ra , đưa tay về bên hông rút ra một thanh đao nhỏ bén nhọn không chút chần chừ đâm về phía Linh Cưu.

Bỗng nhiên có một bóng dáng ngăn trước người Linh Cưu, làm cho mặt nàng (Linh Cưu) vốn đang bình tĩnh đột nhiên biến sắc.

"Tống……ục ục ! ngô.... khục ục ục ! "

Nàng đã quên mất mình đang ở trong nước không thể nói chuyện , bị nước làm sặc khiến đôi mắt rưng rưng.

Tống Tuyết Y không nói gì , hai tay ôm nàng giống như trấn an vỗ vỗ sau lưng nàng, sau một khắc ( 15 phút) liền buông ra , nhào tới Khanh Linh Thước .

" ! "

Linh Cưu trợn tròn mắt, con ngươi co rút lại .

Khanh Linh Thước có một nỗi sợ hãi kì lạ đối với Tống Tuyết Y , cỗ sợ hãi này là do lời đồn tạo nên , mỗi lần thấy mặt nạ quỷ mị của hắn thì tâm liền sợ đến phát run . Đồng thời đối với hắn còn có một phần hận thù , vừa nghĩ tới chuyện mình bị Thanh Vân học viện đuổi học sẽ trở thành trò cười cho cả Ngự Hải trấn, ánh mắt của Khanh Linh Thước liền trở nên giận dữ , cầm dao nhỏ đâm tới Tống Tuyết Y .

Cánh tay Tống Tuyết Y bị đâm đến chảy máu , nhưng hắn không lùi lại mà tiến tới bắt lại tay đang cầm dao của Khanh Linh Thước, một tay khác bịt mũi miệng nàng ta .

Khanh Linh Thước trợn to hai mắt, ánh mắt từ hoảng sợ , sau đó hóa thành cầu khẩn cùng hận thù , hai tay hai chân dần dần mất đi lực khống chế .

Tống Tuyết Y dường như không để ý đến ánh mắt của nàng ta, hắn buông tay ra , nhìn thân thể của nàng từ từ chìm xuống đáy sông.

Một màn này xảy ra quá nhanh làm Linh Cưu không kịp phản ứng, lúc bừng tỉnh lại thì đã thấy Khanh Linh Thước chìm xuống đáy sông, toàn thân Tống Tuyết Y cũng nhuộm một màu đỏ, hắn đưa tay đến chỗ cổ họng mình, hai vai khẽ run .

Thiếu dưỡng khí ! ?

Linh Cưu bỗng nhớ tới hắn giống mình, đều không luyện được nội lực , thân thể so với người bình thường càng yếu hơn , thời điểm bị rơi xuống nước không chuẩn bị sẵn sàng , lại bị đâm bị thương còn phản kích, không chừng lúc này đã bị ngộp thở.

Linh Cưu quyết định thật nhanh ôm lấy Tống Tuyết Y , tháo mặt nạ của hắn ra , không kịp để ý vẻ mặt người nào đó liền áp môi mình vào bờ môi của hắn .

"……"

Mặt Tống Tuyết Y ngẩn ngơ.

Tuy không am hiểu võ nghệ , nhưng hắn lại biết rất nhiều kỹ thuật, nín thở chính là thứ học đầu tiên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!