Editor: Lưu Nguyệt
Bầu trời trong sáng, gió thu mát mẻ dễ chịu.
Ôn Tử Nhiễm nhìn thấy dáng người đang đi đến từ xa rất nhanh tỉnh táo xoay người bỏ chạy, lảo đảo vài cái liền nhảy vào trong bụi hoa rồi biến mất.
Linh Cưu dường như nghe thấy tiếng rên khẽ của hắn, có vẻ như vừa bị cành hoa đâm bị thương.
"Đợi lâu rồi."
Tống Tuyết Y đi vào trong đình, lập tức ôm lấy nhóc con vào lòng, vùi đầu vào cổ nàng ngửi mùi hương thơm mát trên đó.
Tuy rằng cách một lớp mặt nạ nhưng qua tiếng cười nhẹ cùng thở dài thỏa mãn của hắn cũng đủ biết hắn vô cùng vui vẻ thỏa mãn.
"..."
"…"
Bộ dạng này quả thật giống như hút thuốc phiện đó! (‵′)
Linh Cưu có cảm giác câm nín, tay nhỏ bé vỗ vỗ tay Tống Tuyết Y như an ủi, mở miệng hỏi:
"Triệu tiên sinh nói với ngươi cái gì?"
"Tiên sinh nghiên cứu loại dược mới, muốn ta ở lại học viện Thanh Vân vài ngày làm trợ thủ cho người."
Tống Tuyết Y theo thói quen nắm lấy tay nhỏ bé đang đặt trên mu bàn tay hắn đùa nghịch.
Lúc nào không nghiên cứu lại nhằm đúng lúc Tống Thu Hiên trở về thì nghiên cứu? Hơn nữa còn muốn Tống Tiểu Bạch ở lại học viện? Xem ra ngay cả Triệu Bích Chi cũng biết Tống Thu Hiên lai giả bất thiện, sợ tống Tiểu Bạch gặp hãm hại mới có thể đưa ra ý kiến này.
"Ta không đáp ứng."
Tống Tuyết Y lên tiếng đánh gãy suy nghĩ của Linh Cưu.
"Nga."
Linh Cưu ngẫng đầu nhìn Tống Tuyết Y, nàng biết thiếu niên trước mắt cũng không phải đóa hoa trong nhà ấm cái gì cũng không biết, hắn ôn nhu nho nhã nhưng cũng không yếu đuối, làm việc không e ngại, lại có nguyên tắc của chính mình, là một người thông mình tài chí í tai sánh bằng.
"Cái này cho ngươi."
Linh Cưu đem thư của Ôn Tử Nhiễm đưa cho Tống Tuyết Y.
"Ôn Tử Nhiễm đưa tới."
Thư tín đã bị mở ra nhưng Tống Tuyết Y không có chất vấn gì. Hắn xem thư xong, câu đầu tiên hỏi không phải chính sự mà là…
"Cưu nhi cùng Ôn Tử Nhiễm rất quen thân sao? "
Linh Cưu nhất thời không nghĩ gì nhiều, lười biếng đáp:
"Mỗi ngày đi học ngươi đều ở cạnh ta, quan hệ giữa ta và hắn thế nào, ngươi chẳng lẽ không rõ ràng?"
Tống Tuyết Y hơi nghiêng đầu sang phía khác, che giấu cảm xúc khác thường trong con ngươi. Hắn cũng không rõ vì sao chính mình muốn hỏi điều này, chính là nhìn nhóc con một mình ở cùng nam tử khác còn cười vui vẻ, trong lòng liền vô cùng khó chịu.
Nếu Hà Nghiên biết suy nghĩ Tống Tuyết Y, nhất định sẽ khóc không ra nước mắt . Một người lớn như nàng đứng ở đây, rốt cuộc vì sao đại thiếu gia cho rằng Cưu chủ nhân"một mình" ở cùng nam tử khác? Cho nên nói, cảm giác tồn tại của nàng đã càng ngày càng nhỏ bé sao.
"Hửm?"
Linh Cưu bất giác nhận thấy có chút không bình thường, nâng mắt hồ nghi nhìn Tống Tuyết Y.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!