Editor: Miêu Tử
Beta: Lưu Nguyệt
Tống Tuyết Y nâng mặt nạ lên , lộ ra một nửa khuôn mặt , uống vào ly rượu .
" Triệu tiên sinh là người tài nổi danh xa gần, người có thể lọt vào mắt của hắn không có mấy ai , Tuyết Y cần phải quý trọng thật tốt đó . "
Tống Thu Hiên lại rót đầy một ly rượu , hướng Tống Tuyết Y kính rượu .
" Có lão sư là Triệu tiên sinh , bệnh của Tuyết Y cũng càng có khả năng chữa khỏi . "
" Thu Hiên , đại ca ngươi hắn không uống được rượu . "
Tôn Cốc Lan cất giọng dịu dàng chen ngang.
Tống Thăng Vân cười nói :
" Đại tẩu , Hiên nhi năm năm mới trở về , thấy huynh đệ không khỏi vui mừng , bất quá là mấy ly rượu nước mà thôi , có thể xảy ra chuyện gì đây? "
" Tam đệ nói đúng. "
Tống Quy Sinh cười nhìn về phía Tống Tuyết Y .
" Tuyết Y , ngươi chẳng lẽ một chút mặt mũi này cũng không cho Thu Hiên ? "
Tôn Cốc Lan mặt không đổi sắc , nhưng ánh mắt đã lạnh như băng .
" A …… coi đầu óc ta này . "
Tống Thu Hiên để ly rượu xuống , mặt cười nhìn về phía Tống lão phu nhân .
" Bà nội , xem ra Tuyết Y cũng không chuyển biến tốt như trong thư, , ngay cả uống cùng ta vài ly rượu cũng không được . "
Tống lão phu nhân mặt lạnh nhạt nói với Tuyết Y:
" Tuyết Y , gia quy lễ nghĩa của ngươi đâu hết rồi ? " (Nguyệt: Đập bàn, cái gì lễ nghĩa, gia quy, bà già này quá thiên vị mà!!!!!!!!!!!!!!)
" Thu Hiên một đường chạy xe mệt nhọc , tối nay không nên uống quá nhiều rượu mới phải . "
Tống Tuyết Y nhàn nhạt nói, ngón tay nắm mép mặt nạ , vốn định kéo mặt nạ xuống, nhưng vì Tống Thu Hiên dây dưa mà dừng lại .
" Ha ha , điểm này Tuyết Y có thể yên tâm , thân thể của ta rất tốt , dù là mấy đêm không ngủ cũng chẳng sao. "
Tống Thu Hiên cười lớn, bưng ly rượu lên mời Tống Tuyết Y .
Tống Tuyết Y trầm mặc hồi lâu .
" Ngươi có nhã hứng , ta liền uống với ngươi. "
Nói rồi chậm rãi gỡ mặt nạ xuống trong. Mọi người trong chớp mắt im lặng.
Trong ánh đèn sáng rực, gương mặt của hắn yêu dị mà quỷ mị. Chợt vang lên âm thanh của vật gì đó rơi xuống đất, một tỳ nữ sợ hãi quỳ xuống đất .
" Đi xuống . "
Tôn Cốc Lan quát lạnh. Tỳ nữ vội vàng lui ra ngoài .
Tống Tuyết Y giống như không có chút cảm giác , bưng lên ly rượu trước mặt định uống. Bỗng một bàn tay nhỏ bé trắng noãn ngăn tay hắn lại làm Tống Tuyết y ngẩn ra , con ngươi thanh tĩnh không chút gợn sóng trong chớp mắt hóa thành dịu dàng như nước nhìn bé gái trong ngực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!