Chương 40: Tống nhị thiếu gia trở về

Khanh Hàn Lâm khi đến thì tiêu sái, đến khi chạy về thì tiêu điều.

Khi Linh Cưu đang  ngẩn người suy nghĩ, bên tai chợt nghe được tiếng thiếu niên cười khẽ:

" Ta nghe thấy  Cưu nhi gọi Tuyết Y ca ca."

ngươi không nhìn ra đó là chiến thuật hy sinh sao?!

" Ngươi muốn đối phó Khanh gia?"

Nàng đành nói sang chuyện khác. Tống Tuyết Y không lên tiếng cam chịu thừa nhận khiến Linh Cưu khó hiểu:

"Không đúng nha, ngươi không phải là người có dã tâm lớn như vậy mới đúng."

"Như vậy mà nàng cũng dám nói."

Tống Tuyết Y bật cười, nhóc con ở trước mặt hắn cả gan làm loạn, thẳng thắn hắn lại càng vui vẻ. Điều này chứng minh nhóc con đối với hắn không còn phòng bị, cũng ngày càng tín nhiệm hắn.

"Cưu nhi, ta có dã tâm."

"Có dã tâm thì có dã tâm đi."

Linh Cưu nghiêm túc nhìn hắn, bỗng nhiên nàng nhớ đến lời hắn nói vói Tôn Cốc Lan ở Lan Uyển.

Hắn làm như vậy chẳng lẽ đều là vì nàng? Mặc dù cách một lớp mặt nạ quỷ dị, nhưng nàng vẫn cảm nhận được ôn nhu vô tận, trái tim đập mạnh lại không dám tìm tòi nghiên cứu quá sâu.  Bất luận có phải vì nàng hay không, nhưng nếu là vì nàng thì càng nên yêu quý mạng sống của bản thân.

"Đúng lúc ta cũng nhìn Khanh gia không thuận mắt, ta sẽ giúp ngươi."

Khi nói nàng cố ý nhấn mạnh "đúng lúc", cho thấy nàng không phải cố ý giúp hắn mà chỉ là tiện tay.

Tống Tuyết Y vuốt mái tóc mềm mại của nàng:

" Vậy hiện tại Cưu nhi giúp ta một chuyện đi."

"Nói đi."

Linh Cưu thực hào khí đáp.

Tống Tuyết Y vốn tính nói chính sự nhưng vừa thấy nhóc con ngẩng đầu, trên mặt là bộ dáng: tráng sĩ ra trận không ngại hi sainh, nháy mắt có cảm giác bị cái gì đó bắn trúng. Hắn lại không biết, loại cảm giác này tên là "Manh sát"! (Nguyệt: "manh sát" là từ ngữ giới trẻ TQ hay dùng, nói về cảm giác bị thu hút bởi cái gì đó quá đáng yêu.)

Cảm giác điện gật trong nháy mắt khiến hắn vô thức vươn bàn tay ngọc đặt lên cánh môi hồng nhuận của nhóc con:

"Miệng Cưu nhi cũng cho ta nếm thử hương vị đi."

"…"

(O) là nàng vừa mới nghe lầm phải không? Vừa mới nghe lầm phải không? Là vừa mới nghe lầm đi!

Tống Tuyết Y hoàn hồn, ngón tay cứng đờ, khuôn mặt bị mặt nạ che lại nhìn không thấy biểu cảm, nhưng hai lỗ tai đã đỏ rực như có thể bốc hơi nước.

Hắn chậm rãi thu hồi ngón tay, động tác thong thả, nếu chỉ nhìn một cách đơn thuần thực nhìn không ra chút khác thường:

" Môi Cưu nhi thoạt nhìn thật mềm, ta thấy giống như cánh hoa, không biết có ngọt hay không."

"…"

(O) ta kháo, đừng giải thích, thực sự không cần! Càng giải thích càng băng phôi a! Tính cách hoa hoa công tử lời ngon tiếng ngọt thực sự không thích hợp với ngươi đâu ~!

Tống Tuyết Y giống như cũng phát hiện điểm này, phần lộ duy nhất bên ngoài là hai lỗ tai đã đỏ rực như máu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!