Chương 39: Ngươi còn chưa đủ tư cách

Editor: Lưu Nguyệt

Hà Nghiên đi sau Khanh Hàn Lâm, sắc mặt lạnh như băng, lúc nhìn về phía Tống Tuyết Y thì đầy hổ thẹn, khom người hành lễ vì làm việc thất trách. Nàng cũng chuẩn bị làm theo lời Tống Tuyết Y nói khéo đuổi hắn đi, nhưng ai biết Khanh Hàn Lâm không đợi nàng nói chuyện đã đi đến, bước vào lều trại.

Khanh Hàn Lâm giống như không nhận ra không khí khác thường, tùy ý ngồi đối diện Tống Tuyết Y.

"Hiện nay trong Ngự Hải trấn ai cũng đều biết Tống hiền chất thiện tâm, túc trí. Quả thật không lên tiếng thì thôi, lên tiếng thì lập tức nổi tiếng, khiến đám trưởng bối chúng ta cũng cảm thấy không bằng."

Toàn lời vô nghĩa.

"Ngô."

Linh Cưu khẽ kêu một tiếng giống như vừa tỉnh lại, từ trong lòng Tống Tuyết Y thò đầu ra, híp mắt nhìn Khanh Hàn Lâm.

Con ngươi mông lung trong suốt khiến người ta nhìn thấy không khỏi thấy trong lòng mềm mại, Khanh Hàn Lâm kinh ngạc nhìn Linh Cưu. Nha đầu kia thay đổi rất lớn, ăn mặc tỉ mỉ sau cũng mang bộ dáng tiểu thư khuê các, bộ dạng đáng yêu như vậy được người sủng ái cũng không có gì lạ.

"Khanh lão gia."

Ở sau mặt nạ, Tống Tuyết Y khẽ cau mày, hắn không thích ánh mắt Khanh Hàn Lâm nhìn Cưu nhi.

"Ngươi chắc hẳn cũng không phải đến chỉ để khen ngợi ta?"

Âm thanh mềm nhạ hòa nhã, lời nói quá mức trực tiếp dù khiến người ta xấu hổ nhưng lại không thể trách cứ. Giống như Khanh Hàn Lâm lúc này dù bị hắn nói toạc ra mục đích đến nhưng cũng chỉ cười nhạt, không hề tức giận.

"Ha ha, kỳ thật ta tới nơi này, vẫn là muốn nói chuyện hợp tác làm ắn giữa hai nhà."

Tống Tuyết Y vuốt cằm:

"Khanh lão gia muốn hỏi vì sao ta muốn ngưng hẳn việc hợp tác giữa hai nhà, chọn một nhà khác?"

"Tống hiền chất sảng khoái."

Khanh Hàn Lâm cười to.

"Ta đã biết sản nghiệp ở phố Nam Phong do Tống hiền chất quản lý, mọi việc làm ăn cũng do Tống hiền chất quyết định. Có điều không biết vì sao Tống hiền chất vừa nắm quyền quản lý đã cắt đứt làm ăn với khanh gia? Là có ai đó nói linh tinh hay có chỗ nào không biết? Lần này ta tự mình tới đây muốn Tống hiền chất cho câu trả lời thỏa đáng."

Linh Cưu nghe lời này của Khanh Hàn Lâm cảm thấy hắn bề ngoài giống như thiện người am hiểu ý nhưng thực chất bên trong rõ ràng cậy già lên mặt, lấy thân phận trưởng bối áp người khác. Trong lời nói hoàn toàn không hề cân nhắc đến hàng hóa Khanh gia có sai sót gì không, chỉ nói Tống Tuyết Y làm việc không rõ ràng. Hơn nữa cố ý nhấn mạnh "tự mình đến đây", giống như nhắc nhở tống Tuyết y hắn đích thân đến là cho hắn (Tống Tuyết Y) mặt mũi vậy.

"Khanh lão gia nghĩ sai rồi."

Giọng Tống Tuyết Y vần ôn hòa như trước:

"Ta đã cẩn thận so sánh, hàng hóa nhà khác chất lượng tốt hơn Khanh gia, giá cả cũng hợp lý hơn, bởi vậy ta mới có thể chọn nhà khác."

"Phì…"

Linh Cưu bật cười. Quả thật vô cùng trực tiếp nha.

Tống Tuyết Y vừa nghe thấy nàng cười, trong mắt cũng hiện lên ý cười.

Chỉ có sắc mặt Khanh Hàn Lâm lúc xanh lúc trắng, cuối cùng đen kịt .

"Tống hiền chất thật sự biết so sánh sao? Đừng để bị kẻ có ý đồ lừa gạt, ta nghĩ Tống hiền chất vẫn nên học hỏi Trưởng bối sẽ tốt hơn, tránh làm hỏng việc."

Tống Tuyết Y nói: "Khanh lão gia yên tâm, ta đều có cân nhắc."

Khanh Hàn Lâm không nhẫn được tức giận nói:

"Không nói cái khác, chỉ bằng giao tình nhiều năm hợp tác giữa hai nhà chúng ta, Tống hiền chất nói thay đổi liền thay đổi, như vậy có phải rất không thỏa đáng?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!