Trong đại viện Tống gia.
Tôn Cốc Lan hiếm có khi được nhàn hạ đang ngồi thêu thùa, vừa thuận miệng hỏi Tố La đang pha trà gần đó.
"Tuyết Y với Cưu nhi đâu rồi?"
Tố La thấp giọng trả lời:
" Họ đi khu nạn dân ở thành Nam. "
Tay cầm kim của Tôn Cốc Lan hơi dừng lại, môi đỏ mọng mấp máy nhưng cuối cùng không nói gì, lắc đầu thở dài rồi chuyên tâm thêu hoa.
Nhìn kỹ sẽ phát hiện tấm gấm dưới tay nàng cùng hoa văn thường ngày tống tuyết Y đang mặc có phong cách giống nhau, như vậy có thể thấy thứ này sau khi thêu xong sẽ dùng để làm xiêm y cho hắn.
Tố La dụng cụ trong tay, hơi ngập ngừng nói:
"Phu nhân, nô tỳ cảm thấy, thiếu gia cùng Cưu chủ nhân có thiện tâm như vậy là tốt, tự mình đi một lần hai lần cũng đủ rồi, mọi người đều xem ở trong mắt cũng nhớ ở trong lòng, chuyện sau đó giao cho hạ nhân đi làm là được, đâu cần thiếu gia tự mình mệt nhọc, nếu thực mệt ..."
Tôn Cốc Lan cũng không ngẩng đầu lên, dùng rang cắn đứt sợi chỉ rồi đổi sợi khác, tiếp tục thuần thục thêu:"
"Tuyết Y có suy nghĩ của chính mình."
"Nô tỳ cảm thấy, còn là vì Cưu chủ nhân, nếu là Cưu chủ nhân không đi, thiếu gia cũng sẽ không đi. Nếu không... Nô tỳ đi nói nói với Cưu chủ nhân?"
Tôn Cốc Lan lắc đầu, dừng lại việc trong tay, ánh mắt tràn ngập tình thương của người mẹ, bất đắc dĩ cùng cưng chiều:
"Đứa nhỏ Tuyết Y này thoạt nhìn đối chuyện gì đều không sao cả, không có chút hứng thú, tính tình lại quật cường, ngươi xem có chuyện gì hắn muốn làm mà người khác khuyên được đây?"
"Vậy..."
Tố La nghĩ cũng đúng vậy, nhưng vẫn còn do dự:
"Nhưng cứ mặc thiếu gia như vậy có thể có hại với thân thể người hay không?"
Ánh mắt Tôn Cốc Lan lóe lên, trong đầu bỗng nhiên hiện lên hình ảnh tiểu nữ hài cao ngạo lại quật cường kiên định hứa hẹn. Rõ ràng thân mình nhỏ bé như vậy nhưng lại khiến người ta không tự giác tin tưởng.
"Không có việc gì, nếu thân thể Tuyết Y thực có gì không tốt, không cần ngươi cùng ta nói, Tiểu Cưu nhi là người đầu tiên trông coi Tuyết Y."
Tố La kinh ngạc mở mắt. Một nha đầu bảy tuổi sao lại được phu nhân tin tưởng như vậy?
Kỳ thật chính Tôn Cốc Lan cũng không biết tại sao chính mình lại tin tưởng như vậy, đành nghĩ rằng dù sao cũng ngăn không được, chẳng thà tin bọn họ.
Khe khẽ cười, nàng lại nói:
"Huống chi, ta thấy thân thể Tuyết Y gần đây tốt hơn không ít, cũng không còn đạm mạc vô tình như trước, cười cũng nhiều hơn. Hắn như vậy mới giống đứa nhỏ bình thường, ta thấy cũng vui mừng.
"Phu nhân nói phải."
Tố La nhớ lại bộ dáng Tống Tuyết Y mấy ngày nay, không thể không thừa nhận, thiếu gia có sức sống hơn trước nhiều.
Nạn dân ở thành Nam cũng không phải là người của Ngự Hải trấn, mà là các thôn dân xung quanh Ngự Hải trấn gặp phải thiên tai. Tổng số cũng hơn ngàn người, họ tụ tập với nhau xây dựng thành khu nạn dân ở thành Nam.
Lúc này chỗ này không còn vắng lặng bẩn thỉu như trước mà vô cùng vui sướng nhộn nhịp.
Mỗi người trưởng thành đều làm việc trong khả năng của mình, chuyển gỗ, vật liệu ai ai cũng vui vẻ đến xây dựng trường học. Bọn họ làm như vậy không chỉ để nhanh chóng hoàn thành việc xây dựng trường học mà còn có thể nhận được tiền công bình thường cùng thức ăn hằng ngày.
"Thùng thùng thùng"
Tiếng chiêng vang lên, mọi người đều bỏ xuỗng công việc đang làm, dựa theo quy củ xếp hàng đi lĩnh cơm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!