editor: Lưu Nguyệt
Người cuối cùng chụp được ngũ hoàn đan khiến mọi người rất kinh ngạc.
Không phải người của các gia tộc lớn trong Ngự Hải trấn, cũng không phải người của Phượng Vũ thành hay thế lực lớn nào ở trấn khác mà là một người rất bình thường vốn im lặng ngồi trong góc.
Mọi người chỉ thấy hắn lấy giấy bút, xoát xoát xoát viết xuống một hàng chữ đưa cho chủ quản đấu giá, sau đó dù người khác có đưa giá thế nào đều bị thông báo kém với người thần bí kia.
Sau khi đấu giá chấm dứt, có người gõ cửa phòng ba người Linh Cưu.
"Tống đại thiếu, Bách Lý tiểu thư, ta là một trong những quản sự của hội đấu giá lần này, tên là Kha Mặc Tố."
Thanh niên tươi cười ôn hòa, sau đó ngoắc tay ra hiệu cho cô gái đi phía sau bưng hộp gỗ đi đến trước mặt hai người.
Hộp gỗ mở ra, bên trong là Kim Trản Băng Hoa Tống Tuyết Y mua về cùng với số tiền Linh Cưu bán Mặc Vân Kiếm cùng dao Lưu Nguyệt, đương nhiên là đã trừ đi tiền mua đất của Thiên Bảo Hiên.
Cô gái buông hộp gỗ sau cung kính lui ra. Lập tức để lộ đôi nam nữ đi đằng sau, nam xấu hổ quẫn bách (không biết làm sao), nữ thì lo lắng khẩn trương.
Hai ngươi này tuổi tác cũng không nhỏ, ước chừng cũng hơn ba mươi, được Kha Mặc Tố dẫn đến:
"Hai vị này là người bán gỗ đào trăm năm. Bởi vì người cạnh tranh lúc trước đã đổi ý, đào mộc vẫn được giữ lại. Hai vị này nghe nói Tống đại thiếu cùng Bách Lý tiểu thư hứng thú với gỗ đào nên muốn đến làm trao đổi với hai vị."
Tuy lời Kha Mặc Tố cũng hộ trợ che giấu như vậy, nhưng Linh Cưu vẫn chắc chắn người ra giá cuối cùng là hai người này, nhất là khi nam tử mở miệng thì mọi việc đã quá rõ ràng.
"Tống đại thiếu gia, người thấy thế nào?"
"Năm trăm lượng."
Linh Cưu thản nhiên nói.
Nam tử nhướn mày, lộ ra biểu tình khó xử , nữ tử bên người hắn ngay lập tức kêu lên:
"Làm sao có thể năm trăm lượng chứ? Lúc nãy rõ ràng các ngươi rõ ràng ra giá một ngàn năm trăm lượng! Đây chính là gỗ đào trăm năm có thể tránh hung, trừ tà …."
"Im miệng!"
Hà Nghiên biết Tống Tuyết Y không thích ồn ào.
Nữ tử bị quát, sợ tới mức mặt trắng bệch, nhưng trên mặt vẫn tràn đầy không cam lòng.
Linh Cưu mặt mày tươi cười nhưng ánh mắt lạnh bạc không chút độ ấm, dầy châm chọc nói:
"Không bán thì thôi đi."
Nói xong, quay đầu dựa vào bả vai Tống Tuyết Y. Hắn tức thì vỗ nhẹ lên lưng nàng, nhìn hai người nhàn nhạt nói:
"Năm trăm lượng đã không phải giá thấp."
Thái độ hắn nhàn nhạt nhu hòa khiến nữ tử cho rằng đang thoái nhượng:
" Sao lại không thấp chứ? Các ngươi rõ ràng ra giá đến một ngàn năm trăm lượng ! Nhìn thân phận các ngươi cũng không phải không có tiền , sao lại nhỏ mọn như vậy?! Ít nhất cũng phải có lòng một tý, một ngàn bốn trăm lượng cũng được. Nếu không chúng ta sẽ đi tìm người khác, ta nhớ rõ còn có người khác cũng thực yêu thích gỗ đào của chúng ta. "
"Tống Tiểu Bạch."
Linh Cưu kề sát tai Tống Tuyết Y nói nhỏ, giọng nói đầy tức giận. Đương nhiên không phải tức giậnTống Tuyết Y , chính là nàng không thích nũ nhân khác ồn ào với Tống Tuyết Y như vậy, hắn chỉ có nàng mới có thể mắng, có thể nói.
Người như nàng ta nàng gặp nhiều rồi, chỉ cần ngươi đứng dậy, nàng ta sẽ ngoan ngoãn bán cho ngươi. Cho dù không bán, nàng cũng chẳng hứng mua.
Tống Tuyết Y khẽ rên một tiếng, lỗ tai nóng lên, hơi nghiêng đầu tránh hơi thở của nàng, sau đó ôm nàng đứng dậy, bàn tay còn vỗ về trên lưng nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!