Chương 36: Nghiệt duyên

editor: Lưu Nguyệt

Giá trị của Mặc Vân kiếm cùng lắm cũng chỉ trên dưới hai ngàn lượng hoàng kim, nhưng chỉ vì một câu "làm từ thiện" mà giá cứ thế lên cao.

Vốn chỉ giằng co ở hai ngàn năm trăm lượng nhưng thật không ai ngờ được Giang Vô Mị lại đột ngột tăng những năm trăm lượng hoàng kim.

Cách nghĩ của Giang Vô Mị cùng Linh Cưu giống nhau, nếu đã tăng thì phải tăng lớn, đè áp khí thế kẻ khác.

"Mọi người trong Ngự Hải trấn đều ca ngợi Giang thiếu gia lan chi ngọc thụ, bất luận tấm lòng hay khí độ đều xứng danh Lan công tử. Bảo kiếm xứng quân tử, bỏ tiền cứu nạn dân, xem ra hôm nay chủ nhân của Mạc Vân Kiếm không ai khác ngoài Giang công tử rồi."

(Nguyệt: bình thường dùng "Ngọc thụ lâm phong" để chỉ bề ngoài tuấn tú đẹp mắt, ở đây dùng "lan chi ngọc thụ" để vừa chỉ bề ngoài tuấn tú vừa chỉ cử chỉ khí chất tao nhã, cao quý như lan nhé :

-D )

Chủ quản cười lớn, tán thưởng nói.

Có điều, phần lớn mọi người trong thế gia vọng tộc ở đây đều biết Mặc Vân Kiếm vốn là của Giang Vô Mị nay hắn bỏ ra ba ngàn lượng hoàng kim chuộc về chẳng khác nào kẻ coi tiền như rác. Mặt ngoài họ đều không nói gì nhưng trong lòng đã cười nghiêng ngả.

"Cái này không chắc đâu."

Một giọng nói lười biếng thình lình vang lên.

"Ta đặc biệt yêu thích bảo kiếm này. Vừa có thể được vật yêu thích vừa làm việc tích đức, đúng là đẹp cả đôi đường…Cho nên, Giang thiếu gia, ngượng ngùng rồi."

Giọng nói vừa tan, thanh âm tăng gia vang lên:

" Thiếu chủ Phượng Vũ thành ra giá ba ngàn năm trăm lượng."

Các đại thế gia trong Ngự Hải trấn đều biết Phượng Vũ thành tài phú ngàn vạn, làm người ta líulưỡi. Lúc này nghe hắn nhẹ nhàng bâng quơ tăng lên cả trăm lượng hoàng kim thì cảm thấy đồn đãi quả thật không giả, lòng vừa hâm mộ lại ghen tỵ.

Sắc mặt Giang Vô Mị hơi đổi, trong mắt lóe lên lạnh lẽo:

"Bốn ngàn lượng!"

"Ha ha ha."

Thanh âm từ tính lại vang lên:

"Không hổ là Giang thiếu gia, tấm lòng sẵn sang làm việc thiện này khiến ta kính nể. Năm ngàn lượng."

"Kỹ năng kéo cừu hận của người này thật đáng nể."

Linh Cưu cảm thán, gương mặt đầy ý cười.

"Tiểu tham tiền."

Tống Tuyết Y nhéo nhéo cái mũi nhỏ của nàng bật cười.

Linh Cưu nghiêng đầu tránh đi ma trảo của hắn.

"Năm ngàn lượng không sai biệt lắm đã là giá cao nhất rồi, nếu Giang Vô Mị còn tiếp tục tranh..."

Qua chút thời gian tiếp xúc với Giang Vô Mị trước đây, nàng cảm thấy hắn là người cầm được thì cũng buông ra được. Quả nhiên Giang Vô Mị cũng không làm cho nàng thất vọng, thanh âm lạng lùng vang lên trong đấu giá hộ:

"Thiếu chủ Phượng Vũ thành mới thật là thuần thiện."

Chữ 'Thuần' (thuần khiết) bị hắn nhấn mạnh, nghe chẳng khác gì chữ "Xuẩn" (ngu xuẩn)

Linh Cưu bật cười thành tiếng, nghĩ ằng Tuy Giang Vô Mị trưởng thành sớm nhưng quả thật tuổi còn nhỏ, liên tục bị nhục nhã khiến hắn làm ra hành động vô cùng ngây thơ ấu trĩ này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!