Chương 34: Sóng gió trong hội đấu giá

editor: Lưu Nguyệt

Ngày Thiên Bảo hiên tổ chức hội đấu giá luôn là một trong những ngày được mọi người trong Ngự Hải trấn chào đón nhất.

Tống Tuyết Y cùng Linh Cưu lấy tư cách khách quý đến nên có phòng riêng, là phòng chữ thiên thứ sáu.

Sảnh dưới là hình tròn, ngoại trừ đài đấu giá ở giữa, toàn bỗ chỗ ngồi xung quanh đã chật kín người.

Hà Nghiên bưng điểm tâm cùng nước trà vào, nhẹ nhàng đặt ở trên bàn, bẩm báo:

" Phòng số một không có người, Phòng số hai là Tống Nhị gia, Phòng số ba là Phượng Vũ thành chủ, Phòng thứ tư là Giang thiếu gia, Phòng thứ năm là người Khanh gia..."

Tống nhị gia chính là nhị thúc của Tống Tuyết Y, nhị đương gia của Tống gia: Tống Quy Sinh.

Tống Tuyết Y gật đầu, cầm trong tay danh sách hạ nhân của Thiên Bảo hiên đã đưa lên lật cho Linh Cưu xem.

Trong này liệt kê những thứ Thiên Bảo hiên đấu giá, cả tác dụng cụ thể đều viết trong đó, so với khi bán đấu giá thổi phồng thì hữu ích hơn nhiều, cũng có thể cho khách quý trên lầu trước khi quyết định đấu giá có thể cân nhắc kỹ.

Tuy nhiên, vật cuối cùng cũng không viết ra, gợi nên lòng hiếu kỳ cho mọi người.

Khi Linh Cưu nhìn danh sách, hội đấu giá bên dưới đã mở. Mấy thứ bán đầu tiên nàng cũng không có hứng thú, cho đến một khúc gỗ hoa đào.

" Gỗ đào ít nhất ba trăm năm tuổi, mặt ngoài đã xuất hiện hoa văn hoa đào tự nhiên, là loại gỗ tốt nhất khắc tượng phật, có thể trừ à, tránh nguy, bảo gia, trấn nghiệp."

"Giá quy định ba trăm lượng, không có hạn giá."

Linh Cưu nghe được lời người bán đấu giá nói cùng những gì ghi trong danh sách hầu như khoogn có gì khác biệt thì đã rõ bọn họ căn bản không nắm rõ giá trị của khối gỗ đào này. Không, phải nói gỗ hoa đào chỉ có chút giá trị ấy, nhưng với Linh Cưu có vốn Thần Côn mà nói, loại vật liệu trừ tà tránh hung, có chưa linh khí này nàng có thể khiến nó phát huy vài lần thậm chí vài chục lần tác dụng vốn có.

"Năm trăm lượng."

Linh Cưu nhẹ giọng mở miệng.

Hà Nghiên sáng tỏ, vận khí hướng phía dưới kêu giá,

"Năm trăm lượng!"

Giá này đối với gỗ đào trăm năm mà nói đã thuộc loại cao, dù sao khối gỗ này dùng làm đỗ dùng thì quá nhỏ, điêu khắc tượng phật cũng chỉ có thể là loại nhỏ, đối đại gia tộc mà nói thì có cũng được, không có cũng chẳng sao, đối với tiểu gia thì cũng không cần tiêu nhiều tiền như vậy mua nó để thêm phúc khí.

Linh Cưu muốn chính là kinh sợ, ngay từ đầu ra giá cao khiến vài người có chút động tâm lùi bước, nếu không dần dần tăng giá cũng đến giá , hơn nữa còn kính thích ý chí chiến đấu của một số người.

"Năm trăm năm mươi lượng."

Hóa ra cũng không phải không ai có hứng thú với khối gỗ đào này, chính là cùng đợi thời cơ chụp về.

Sau khi thanh âm này vang lên, lại liên tục truyền ra ba người kêu giá.

"Sáu trăm lượng."

"Sáu trăm linh một lượng."

Loại phương thức kêu giá này hiển nhiên là một kẻ tầng dưới, trong hội đấu giá chưa bao giờ hiếm thấy.

"Sáu trăm mười lượng."

Hà Nghiên thuận theo ý Linh Cưu, lại hô giá:

"Một ngàn lượng!"

"Một ngàn một trăm lượng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!