Edit: Tịch Ngữ
"Mẹ, người không cần khuyên con, con biết mình đang làm cái gì."
"Trước khi gặp Cưu Nhi, con chỉ vì sống mà sống, không muốn mẹ khổ sở, lo lắng cho con. Nhưng sau này gặp được Cưu Nhi, con mới hiểu được những gì mẹ nói với con, cuộc sống đúng là có rất nhiều điều thú vị và là chuyện đáng để vui mừng."
"Những điều này con tìm thấy trên người của Cưu Nhi, nàng rất thú vị, rất đáng yêu. Ha ha, con sẽ có chừng mực, sẽ tự chăm sóc chính mình thật tốt. Bởi vì con không muốn chết, cũng sợ chết, con muốn nhìn thấy Cưu Nhi trưởng thành."
Giọng nói thuần túy dễ nghe giống như tiếng suối chảy róc rách, chậm rãi theo dòng, ôn nhu mà thư sướng.
Lúc Cưu Nhi được Tố La dẫn ra khỏi căn phòng nhỏ, trong đầu đều là từng lời nói nhẹ nhàng phiêu đãng của thiếu niên, viền mắt cay cay.
Tống Tiểu Bạch, ngươi là cái đồ ngu ngốc hại chết người không chịu đền mạng!
"Đều nghe thấy hết rồi chứ?" Âm thanh của Tôn Cốc Lan từ trên đỉnh đầu truyền xuống.
Linh Cưu ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp nhìn thẳng Tố La: "Nghe được."
Tôn Cốc Lan nói: "Lão phu nhân đồng ý để cho Tuyết Y tặng cho con một thân phận tôn quý, bởi vì Tuyết Y đã cam kết với lão phu nhân, trong vòng nửa năm sẽ khiến cho tiền lời của căn tiệm ở phố phía nam của Tống gia tăng gấp đôi lên. Nhưng nếu không làm được, hắn đồng ý buông tha thân phận người kế thừa của Tống gia."
Lòng Linh Cưu căng thẳng, nàng cũng từng nghi ngờ, lấy chuyện Tống Tuyết Y bị Tống gia coi thường, làm sao hắn có thể nói một câu lại có thể đưa nàng đến địa vị cao như vậy. Vốn nàng còn nghĩ lão phu nhân yêu thướng đứa cháu đích tôn này, còn có Tôn Cốc Lan giúp đỡ…
Tôn Cốc Lan giống như nhìn ra tâm tư của nàng: "Việc này về sau ta mới biết, còn chưa kịp nói chuyện với Tuyết Y, nó đã dẫn con đến học viện Thanh Vân rồi."
Vốn nghĩ rằng sẽ nhìn thấy vẻ mặt lơ sợ của cô bé, ai ngờ chỉ thấy cô bé kinh ngạc một chút, sau cùng vẻ mặt vẫn bình tĩnh như cũ. Tôn Cốc Lan không nhịn có chút kinh ngạc: "Nói thật, ta không hề đồng ý chuyện Tuyết Y cưng chiều con như vậy, bây giờ con còn quá nhỏ, nuông chiều quá mức nhất đinh sẽ sinh hư, coi chuyện Tuyết Y cố gắng hi sinh thành thói quen, chẳng biết ơn!"
Nói đến đây, Linh Cưu cảm nhận được ánh mắt sắc bén như lưỡi dao của Tôn Cốc Lan, rất khó tin một nữ nhân ở khuê phòng sẽ có được ánh mắt đó.
"Tôi sẽ chữa bệnh cho hắn khỏe lại."
Giọng điệu hờ hững khác với bình thường của bé khiến Tôn Cốc Lan ngẩn người.
Bà cau mày nhìn, trên nét mặt non nớt của bé không chút biểu cảm. Con ngươi linh động, long lanh giờ khắc này xua tan mọi sương mù dày đặc, mênh mông. Để lộ con ngươi ngăm đen sáng sủa lại chân thành nhất.
Ánh mắt con bé tựa như con sói quen cô quạnh, kiệt ngạo bất tuân lại ẩn chứa sự kiên nhẫn, khiến người ta cảm thấy chỉ cần đúng lúc, bé sẽ dùng nanh vuốt sắc bén, đánh môt đòn chí mạng.
Nhưng, giờ khắc này, ánh mắt cô bé để lộ nội tâm cố chấp và nghiêm túc.
"Ta sẽ chữa cho hắn khỏi bệnh." Linh Cưu chậm rãi nói: "Bảo hộ hắn trưởng thành, cố gắng hết sức có thể!"
"Những thứ này… cũng đủ để cho ta có được sự nuông chiều độc nhất vô nhị của hắn hay không?" Linh Cưu ngẩng đầu, cố chấp nhìn chăm chú vào Tôn Cốc Lan.
Tôn Cốc Lan chớp mắt ngây người.
Mấy phen há mồm rồi ngậm miệng, vẫn không thể phát ra âm thanh.
Tốn Cốc Lan chợt phát hiện, cảm thấy có lẽ mình nhìn nhầm. Lại còn nhìn nhầm một đứa trẻ. Vốn tưởng đứa bé này thông minh, ngoan ngoãn, ai dè con bé còn có một mặt này.
Đối mặt với câu hỏi nghiêm túc của đứa trẻ, bà không có biện pháp trả lời.
Trong lúc vô ý, ánh mắt nhìn thấy tay bé đang nắm chặt khẽ run rẩy dưới ống tay áo, đột nhiên bà cảm thấy có chút tội lỗi, đứa bé này đang sợ, sợ bà cự tuyệt, không cho nó và Tuyết Y ở chung.
"Con lấy cái gì bảo vệ nó?" Tôn Cốc Lan nhẹ giọng hỏi. Còn chuyện trị hết bệnh cho Tống Tuyết Y, bà coi như đây là lời nói vô tri của trẻ con.
Linh Cưu nói: "Ta nhớ lúc dì Tôn mua ta vào Tống gia là vì nghe cao nhân nói ta có thể vượng cho hắn."
Chỉ dựa vào cái này sao? Tôn Cốc Lan khẽ nhíu mày, bà cảm thấy câu trả lời này có lí lẽ nhưng vẫn có chút thất vọng.
Sau đó, lại nghe Linh Cưu nói tiếp: "Lễ hội Hoa Đào vào tháng ba năm sau, Thiên Kiêu Hội của tam trấn lục tộc, ta sẽ tham gia." (N: ba trấn, sáu tộc tranh tài với nhau, coi như khoe "hàng" đi.)
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!