Chương 31: Hắn cố gắng

Edit: Tịch Ngữ

Trong ấn tượng của Triệu Bích Chi, Tống Tuyết Y chính là quái thai, căn bản không có người có thể tiếp cận hắn, cho nên có thể tưởng tượng ra được, ông nhìn thấy Tống Tuyết Y ôm bé con trong lòng, hơi thở vô cùng thân thiết và nhu hòa tản ra quan thân thể hắn, ngoài kích động thì chính là đả kích.

Phản ứng của Tống Tuyết Y khi nhìn thấy ông xuất hiện rất bình thản: "Sư phụ, đây là Cưu Nhi, là bảo bối của học trò…"

"Bách Lý Linh Cưu, ngày hôm nay mới nhập học." Linh Cưu nghiêm trang cắt ngang lời Tống Tuyết Y.

Tống Tuyết Y nhìn chằm chằm hai tai đỏ bừng của nàng chỉ cười mà không nói.

Rõ ràng là tắm chung nàng cũng không xấu hổ, nhưng lại mắc cỡ vì một câu bảo bối, Cưu Nhi thật thú vị.

"Ừ, khụ khụ, Linh Cưu phải không, ừ… Không sai, không sai." Triệu Bích Chi hoàn hồn. Nếu như không phải hiện tại điều kiện không cho phép, ông thật muốn đem Linh Cưu ra quan sát cẩn thận, muốn nhìn xem cô bé này có cái gì đặc biệt, có thể khiến Tống Tuyết Y coi như bảo bối ôm trong lòng như vậy.

"Trước khi bắt đầu bài học ngày hôm nay, ta có chuyện muốn nói." Triệu Bích Chi khôi phục lại vẻ mặt nghiêm khắc như thường ngày, nhìn về phía các học sinh bên dưới. Tay chỉ vào Tống Tuyết Y nói: "Người bên cạnh ta chính là đệ tử đóng cửa của ta. Sau này, hắn nói hay làm gì cũng đều đại biểu ý của ta. Cho nên, khi nhìn thấy hắn các ngươi hãy đi đường vòng, nếu chọc giận hắn, các ngươi đừng nghĩ sẽ được sống yên trong học viện Thanh Vân."

Đám người Giang Vô Mị há mồm trợn mắt.

Có người nào giới thiệu đồ đệ của mình như ngài không? Ngài xác định ngài là giáo viên của học viện, chứ không phải là đầu đảng của côn đồ chứ?

Cái này rõ ràng là uy hiếp!! Uy hiếp!!!

Lính Cưu cũng có chút kinh ngạc, đầu tiên nhìn lướt qua Triệu Bích Chi, sau đó lại nhìn về Tống Tuyết Y, nghiêm túc hỏi: "Ngươi ôm chân cây to từ khi nào vậy?"

Tống Tuyết Y suy ngẫm lời nàng nói, một hồi lâu mới trả lời: "Trước kia."

Linh Cưu gật đầu, hỏi hắn: "Hắn có làm khó dễ gì ngươi không?"

Tống Tuyết Y híp mắt cười, nhéo nhéo cái mũi nhỏ nhắn của nàng: "Không có, về sau cũng không có người làm khó bảo bối nữa."

"Bảo bối cái đầu ngươi!" Linh Cưu nghiêm túc: "Trước kia gọi như thế nào thì cứ gọi như thế ấy!"

"À." Tống Tuyết Y không nhịn được nữa, vươn tay xoa bóp cặp tai nhỏ nhắn đỏ ửng của nàng.

Linh Cưu bị hắn vân vê có chút nhột, trong lòng cảm thấy không được tự nhiên, lại không nỡ lớn tiếng với hắn, hoặc là đánh hắn, chỉ có thể uể oải lầm bầm: "Ta là bùn à? Bóp bóp khắp nơi! Đừng có táy máy tay chân nữa."

"Không phải." Bùn làm sao có thể so sánh với Cưu Nhi!

Hai người không coi ai ra gì hỗ động nhau, khiến bọn người Giang Vô Mị đang bị đe dọa hận đến nghiến răng

--- Bọn ta bị Triệu tiên sinh uy hiếp, các ngươi lại ung dung ân ân ái ái với nhau! Khó trách bọn họ lại tràn đầy thù hận như vậy, tức giận đến đỏ mắt!

Kế tiếp, Triệu Bích Chi bắt đầu giảng bài.

Linh Cưu nghe hắn nói đến khóa trình dưỡng sinh liệu thần, lúc này luền hứng thú, bộ dạng lắng nghe cực kì nghiêm túc.

Tống Tuyết Y nhìn nàng say mê lắng nghe, trong lòng có chút mất mác, nhưng không có ý quấy rầy nàng, chỉ khi nào cần thiết hắn mới mở miệng giảng tỉ mỉ về các loại dược liệu, hương liệu. Đem lời nói của Triệu Bích Chi diễn đạt lại bằng ngôn ngữ dễ hiểu cho Linh Cưu nghe.

Triệu Bích Chi nghe hắn thì thầm nói chuyện với Linh Cưu, khóe miệng không nhịn được giật giật mấy cái, thầm nghĩ: Thằng nhóc này giảng giải còn hoàn hảo hơn cả lão tử, ngươi kêu lão tử dạy sao đây hả????

Hết giờ học, Triệu Bích Chi cảm giác chính mình quá sức mệt mỏi, phất tay cho học sinh ra về.

Trên đường từ học viện Thanh Vân học viện về Tống gia, Linh Cưu không nhịn được hỏi Tống Tuyết Y: "Y thuật của ngươi rất tốt sao?"

Mặc dù là câu hỏi, nhưng vẻ mặt và giọng điệu của nàng rất chắc chắn.

Tống Tuyết Y: "Còn được."

Đây chẳng phải là hắn giả vờ khiêm tốn, cũng không phải cố tình giấu diếm, mà theo cảm nhận của hắn, y thuật của hắn chỉ có thể coi là mới nhập môn, chưa đạt tới mức "tốt".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!